Hoàng Cầm là một chiến tướng của nhóm Nhân văn. Ở đây Hoàng Cầm viết một vở kịch thơ ngắn, nhan đề là "Tiếng hát", nói về chuyện Trương Chi. Nhưng Hoàng Cầm biến lời hát của Trương Chi thành tiếng gọi của Tự Do.
Abston - người tự nhận mình là "đứa con hoang dã" trên mạng xã hội - chỉ mới mãn hạn tù hai năm trước, sau khi thụ án gần 20 năm vì tội bắt cóc một luật sư. Abston hiện bị bắt nhưng nhà chức trách cho biết anh ta từ chối cung cấp vị trí của Fletcher.
Cóc bí ngô là một trong những loài ếch nhỏ nhất thế giới, với chiều dài cơ thể chỉ khoảng 9,5 -13,5 mm. Nghĩa là một con cóc như thế này có thể ngồi gọn trên móng tay cái của bạn.
Tư Mã Trung hoàng đế và Giả Nam Phong hoàng hậu xứng đáng là cặp vợ chồng "đôi lứa xứng đôi" nhất trong lịch sử vương tộc Trung Hoa. TQ: Cặp vợ chồng già sống dưới lòng đất 10 năm. Cận cảnh cuộc sống vợ chồng của các cặp đôi "vắt mũi chưa sạch". Câu
119) cÓc Đi thi 120) cÓc bÔi vÔi 121) con cÓc vÀ con chuỘt 122) sÁo mỎ vÀng 123) ky cÓp cho cỌp nÓ Ăn 124) tẠi sao cỌp Ăn thỊt ngƯỜi 125) tÔm cÁ kẾt bẠn 126) trÊ cÓc 127) cỌp, hƯƠu, nhÍm vÀ sƯ tỬ 128) chuỘt bẠch vÀ hai vỢ chỒng chuỘt chÙ
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Chương 8 Về sau không có ai đến thăm hai người nữa “Được,” Tiểu Phương cười đến mắt đều nhắm tịt lại, nhìn Lí Ngôn Hi bị dẫn đi nhưng vẫn nở nụ cười với mình. “Nhị tiểu thư, cô nhất định phải hảo hảo chiếu cố bản thân, về sau không có em, cô chỉ có một mình. Nhớ kỹ hai năm sau, số tiền này có thể giúp cô sống sót, thẳng đến khi cô có thể tìm được nơi dựa vào.” Tiểu Phương lau mắt một chút rồi đi ra khỏi nhà giam. Lúc cô quay đầu, cửa nhà giam đã đóng, mà ngày mai cô sẽ phải rời khỏi nơi này. Lần sau gặp mặt không biết phải đến khi nào. Lí Ngôn Hi ôm đống đồ này nọ đi vào phòng giam. Dương Nhạc vừa thấy cô thì vội đứng lên. “Được rồi, đừng khóc, có người đến thăm là tốt rồi,” Dương Nhạc vỗ vỗ bả vai Lí Ngôn Hi. Cô nàng khóc đến sưng cả mắt, nếu còn khóc nữa thì thật sự xấu đến không thể gặp người rồi. Kỳ thực cô hẳn cũng phải khóc mới đúng, chỉ có mình cô là không có ai đến thăm. “Ân,” Lí Ngôn Hi đưa tay lau nước mắt, “Nhạc Nhạc, đến ăn gì đó đi,” cô lôi kéo Dương Nhạc ngồi xuống, đem đồ Tiểu Phương mang đến đặt trước mặt Dương Nhạc. Những thứ này đã được cảnh ngục xem qua, không có vấn đề gì thì cô mới được mang về. Trong nhà giam này cũng có chút nhân tính, đó là đồ người nhà mang vào cho tù nhân là tài sản tư nhân, thuộc về phạm nhân đó. Tuy bọn họ là phạm nhân nhưng còn có chút nhân quyền này. “Oa, thật nhiều đồ a. Mình rất lâu rồi chưa được ăn,” Dương Nhạc chảy cả nước miếng. Ở chỗ này mọi người đều đem đồ của mình giấu đi, chỉ sợ bị người khác nhìn thấy. Chỉ có đồ ngốc Lí Ngôn Hi mới đem đồ chia cho Dương Nhạc. “Mình có thể ăn thật sao?” Dương Nhạc lại hỏi một câu. Cô rất muốn ăn, nhưng đây là đồ của Ngôn Hi, cô ăn rồi thì cô ấy chẳng còn bao nhiêu. “Ân, chỗ này có nhiều. Chúng ta cùng nhau ăn,” Lí Ngôn Hi lại lấy ra một ít đặt trong lòng Dương Nhạc. “Cậu xác đinh?” Dương Nhạc lại hỏi một câu. “Mình ăn rồi sẽ không còn nữa đâu,” đây chính là vấn đề thực tế, ăn xong là hết luôn đó. “Ân, chúng ta là bằng hữu,” Lí Ngôn Hi buồn cười, lấy một quả táo nhét vào miệng cô. Bởi vì là bằng hữu nên có thể chia xẻ. Bọn họ đều đã nếm qua mệt nhọc, bẩn và khổ sở cùng nhau, sao không thể chia xẻ những thứ này chứ? “Ngôn Hi, cậu thật tốt. Cho tới bây giờ đều không có ai tốt với mình như vậy,” Dương Nhạc hít hít cái mũi, thật sự sắp nhịn không được. Cô liền ôm Lí Ngôn Hi một chút, cũng cảm giác được trên người cô ấy gầy đến xương giơ ra. Cô ấy gầy hơn hồi mới vào đây nhiều. Kỳ thực đồ ăn trong này rất kém, không có ai béo được cả. Lí Ngôn Hi chỉ cười cười, cúi đầu đem quần áo Tiểu Phương đưa tới chia làm hai phần, một cho mình, một cho Dương Nhạc. Dương Nhạc dùng sức ăn, vừa ăn vừa lau nuowcsmawts, có chút cảm động ở trong lòng. Cô không muốn khóc nên lại càng dùng sức mà ăn, đem cảm động hóa thành sức ăn. Một Lí Ngôn Hi đã rất thích khóc rồi, nếu cô cũng khóc thì ai tới khuyên a, ai tới an ủi a. “Nhạc Nhạc, đây là của cậu,” Lí Ngôn Hi đem quần áo đã phân chia xong để trước mặt Dương Nhạc, “Cậu chỉ cao hơn mình chút nên đồ mua cho mình cậu cũng mặc được.” Dương Nhạc đột nhiên ho khan một tiếng. Quần áo cũng phân cho cô một nửa sao? Đây là người nào? Sao tốt bụng như vậy? Thánh mẫu hả? Cô đột nhiên không nhịn được cười, om lấy đống quần áo áp lên mặt mình, dùng sức bụm mặt, bằng không cô sẽ khóc mất. Lí Ngôn Hi ngồi lại, tay đặt lên lưng Dương Nhạc khẽ vỗ, “Chúng ta là bằng hữu.” Lại là một câu này, thật khiến người ta khó chịu. Trong này thì có cái gì là bằng hữu chứ. Mọi người ở đây đều mong đến ngày ra tù là một đi không trở lại. Bằng hữu ở đây là cái gì chứ? “Ngôn Hi, là ai đến thăm cậu vậy?” trong miệng Dương Nhạc nhồi đầy đồ ăn, nói ra cũng hàm hồ khó nghe. Cô nàng dùng sức nuốt đồ ăn trong miệng mình. Thật là ngon a, cả đời cô còn chưa được ăn đồ tốt thế này khiến cô vừa luyến tiếc ăn, vừa muốn một lúc ăn sạch hết. “Người hầu trước kia của mình,” Lí Ngôn Hi cũng ăn một ít nhưng cô ăn mà thấy vô cùng khổ sở. Từ này về sau cô thật sự chỉ còn một mình. “Người hầu…” Đồ trong tay Dương Nhạc rơi xuống đất, “Không thể nào, nhà cậu không ai đến, chỉ có người hầu tới thôi sao?” “Ân,” Lí Ngôn Hi nhẹ nhàng gật đầu, “Cô ấy sắp rời đi nên đến thăm mình một lần. Về sau mình sẽ giống cậu, chẳng có ai đến thăm nữa.” Cô cúi đầu, nhặt đồ ăn rơi trên đất, sau đó thản nhiên lau lên quần áo rồi nhét vào miệng cắn. Nhưng lúc cô ngẩng đầu muốn cười thì cũng phát hiện trước mắt là một mảnh mơ hồ. “Ngôn Hi,” Dương Nhạc cũng khổ sở, “Không sao, chúng ta là bằng hữu, có mình ở chung với cậu, sẽ không cô đơn đâu.” Lí Ngôn Hi cười một tiếng. Cô cầm lấy đồ ăn đút vào miệng, giống Dương Nhạc mà dùng sức ăn. Cô khổ sở không phải chỉ vì Tiểu Phương rời đi, còn có Đường Mặc Vũ … Đính hôn. Mặc Vũ, anh có phải thật sự quên em rồi không, nhưng có thể thấy anh hiện tại hạnh phúc là em vui rồi. Em không cướp hạnh phúc của anh, mà anh vẫn có thể tìm được hạnh phúc của mình đúng không? Nợ em sẽ trả hết nhưng anh phải hạnh phúc mới được. Cô không ngừng ăn này nọ, mà trong lúc đó nước mắt cũng sẽ chảy vào trong miệng, để cô nếm được vị mặn. Trong lòng thật đắng, miệng cũng thật đắng nhưng mỗi khi cô ngước mắt lên thì đều nở nụ cười. Dương Nhạc cũng thế, có lẽ đây là lần cuối bọn họ có đồ ăn ngon thế này để mà ăn, nên bọn họ cũng đều thấy thỏa mãn rồi. Buổi sáng, mấy người vừa bẩn vừa mệt ngồi tại chỗ của mình, phía trên có người giảng bài cho bọn họ. Bên trên có một cái bàn dài, một vị nữ cảnh ngục mặt mũi nghiêm nghị ngồi đó. “Tôi không cần biết các cô trước kia có thân phận gì, chỉ cần nhớ hiện tại các cô chính là phạm nhân. Các cô ở trong này là để trả giá cho tội mình gây ra lúc trước. Tôi không hy vọng có chuyện đánh nhau, kết bè phái phát sinh, biết không?” “Biết,” phía dưới vang lên tiếng trả lời đồng thành. “Tốt lắm,” nữ cảnh ngục vừa lòng gật đầu, “Nhớ kỹ lời các cô nói, nếu để tôi nhìn thấy thì tôi sẽ cho các cô thấy đánh nhau trong này là việc nghiêm trọng cỡ nào.” Lí Ngôn Hi nắm chặt hai tay để trên đùi, móng tay cô toàn bộ đều là đất, cho tới bây giờ cũng chưa từng sạch sẽ. Ở chỗ này mỗi hai tuần bọn họ mới được tắm rửa. Thời gian thật sự dễ dàng thay đổi một con người, cô đã dần dần quen với nếp sinh hoạt ở đây. Nhoáng một cái nửa năm đã trôi qua. Nói thì chậm, kỳ thực cũng rất nhanh. Phía trước một cái bàn rất dài, một đám nữ tù đang yên tĩnh ăn cơm, mà cảnh ngục thì không ngừng đi qua lại trước mặt. Khi ăn cơm không được nói, không được chọn đồ ăn, không được làm rơi cơm.
Nguồn clip LaLaTV. Nội dung truyện cổ tích hoàng tử Ếch Ngày xửa, ngày xưa có một ông vua sống cùng ba cô công chúa trong một lâu đài trên một vùng đất xa. Một ngày nọ, trong khi vua cha đang suy nghĩ về ba cô con gái, ông nẩy ra một dự định tìm chồng cho họ. Nhà vua muốn kiếm cho các con những người chồng thật xứng đáng, nhà vua hỏi các con “Các con muốn có một người chồng như thế nào”? Công chúa cả nói “Con muốn có một người chồng thật khôi ngô, tuấn tú”. Công chúa thứ hai nói “Con muốn có một người chồng thật giàu có, quyền uy”. Còn công chúa út tư lự “Con muốn tìm một người chồng chân thành và hiểu con sâu sắc”. Sau khi việc kén rễ cho các nàng công chúa được thông báo, rất nhiều chàng trai có ý muốn kết hôn cùng ba nàng công chúa xinh đẹp. Nhà vua gọi ba nàng công chúa và thông báo sẽ kén rễ cho các cô. Đến thời gian ba công chúa kết hôn, vua cha tuyên bố ý định của ông. Vua cha nói, “Ta sẽ lấy ba viên ngọc qúy đến suối nước giữa rừng và ném xuống. Các chàng trai sẽ gặp nhau ở đấy trong ba ngày. Chàng trai nào tìm được viên ngọc sẽ là chồng con gái ta, chàng trai nào tìm thấy trước sẽ lấy công chúa cả, người nào tìm thấy viên ngọc thứ hai, sẽ lấy công chúa thứ hai, và tất nhiên tìm được viên ngọc cuối cùng thì sẽ lấy công chúa út”. Hôm sau, nhà vua chọn ba viên ngọc - một viên ngọc lục bảo, một ngọc rubi, và một viên kim cương - và mang chúng vào trong rừng. Vua đi chung quanh các chàng trai với ba viên ngọc trong tay. Đầu tiên vua đánh rớt viên ngọc lục bảo, sau đó rubi, và cuối cùng là viên kim cương. Hết ngày đầu tiên, một chàng trai khôi ngô đã nhặt được viên ngọc lục bảo. Sau đó một hoàng tử giàu có đã phát hiện viên hồng ngọc và cúi xuống nhặt nó. Nhà vua rất đổi vui mừng. Thế nhưng sau đó một con ếch đã nhảy về phía viên kim cương và nhặt được nó. Ếch mang viên kim cương tới nhà vua và nói, “Tôi là hoàng tử Ếch. Tôi đã tìm được viên kim cương. Tôi xin được cầu hôn với công chúa thứ ba.” Nhà vua thông báo với nàng công chúa út rằng cô sẽ phải kết hôn với hoàng tử Ếch. Lúc vua cha nói với công chúa thứ ba, về hoàng tử Ếch, cô ta từ chối lời cầu hôn. “Cha ơi, làm sao con có thể lấy một con Ếch được, cha hãy thu hồi mệnh lệnh của mình lại đi”. Nhà vua nói “Không được con gái yêu, ta là vua của một đất nước, ta không thể nuốt lời như vậy được”. “Nhưng cha ơi! Không lẽ cha đành lòng nhìn con gái cha bất hạnh như vậy sao”? Nhà vua ôm nàng công chúa út vào lòng an ủi cô, nhưng vẫn khẳng định cô phải lấy hoàng tử Ếch như lời nhà vua đã hứa. Thần dân trong vương quốc ai cũng bàn tán xôn xao về việc một côn Ếch sẽ trở thành chồng của công chúa, ai nấy đều cười chế giễu công chúa út, nhất là những chàng trai đã thất bại trong việc tìm kiếm các viên ngọc. Công chúa đã cảm thấy khủng khiếp. Cô than, “Tôi là bất hạnh nhất trần gian.” Công chúa nhào xuống sàn và khóc thổn thức. Không có ai thương cô, cô tin như vậy. Vua cha đã không hiểu con gái. Công chúa giấu bạn bè và cất nỗi đau trong trái tim. Công chúa chìm dần trong nỗi buồn, buồn hơn theo từng ngày. Hai người chị đã có đám cưới linh đình. Tiếng chuông đám cưới đổ dòn với niềm vui khắp làng. Sau cùng, Tina đã rời khỏi lâu đài. Công chúa chạy khỏi hoàng cung và sống tự lập trong khu rừng. Công chúa ăn đạm bạc, uống nước suối, đốt củi, tự giặt đồ, tự quét dọn, tự ngủ, và tự săn sóc chính mình. Thế nhưng công chúa nghe cô đơn và buồn bã vô cùng. Nàng công chúa hôn lên trán hoàng tử Ếch, vô tình phá giải lời nguyền của mụ phù thủy. Một ngày nọ, nàng công chúa út đi tắm. Nước hồ sâu và lạnh. Công chúa bơi khá lâu và bắt đầu thấm mệt. Công chúa đã mất bình bĩnh trong lúc đang bơi về bờ. Cô vội vã cố bơi tới chỗ an toàn. Khi công chúa sắp chết đuối, thình lình con ếch xuất hiện đưa cô vô bờ bằng tất cả sức mạnh của mình. Chàng Ếch đã cứu sống công chúa. “Tại sao cứu tôi, Ếch?” “Bởi vì công chúa còn qúa trẻ, và công chúa cần phải sống.” “Không, tôi không thể,” công chúa rầu rĩ. “Tôi là người đau khổ nhất trong vũ trụ.” “Hãy kể về điều đó đi,” Chàng Ếch động viên. Họ bắt đầu kể chuyện. Tina và hoàng tử Ếch cùng ngồi giờ này qua giờ khác. Hoàng tử Ếch lắng nghe và đã hiểu. Chàng kể cho công chúa về nỗi bất hạnh và sự cô đơn của mình. Họ cùng chia sẻ tâm tưởng và tình cảm. Ngày qua ngày, họ quấn quít với nhau. Họ tâm sự, cười đùa, vui chơi, và cùng làm việc. Một ngày nọ trong khi họ đang ngồi bên hồ, Tina đã cúi xuống và, với một xúc động lớn, hôn lên trán chàng Ếch. “Phót!” Bất thình lình, chàng Ếch biến thành một chàng trai! Hoàng tử bồng Tina trong tay và nói, “Công chúa đã làm cho ta thành người bằng nụ hôn. Bên ngoài, ta giống một con ếch, nhưng nàng đã nhìn thấy tấm lòng chân thật của ta. Giờ đây ta đã được tự do. Một mụ phù thủy đã biến ta thành con ếch cho tới khi ta tìm được tình yêu với người con gái nào yêu ta bằng chính trái tim mình.” Khi Tina nhìn thấu vẻ bên ngoài, công chúa đã tìm ra tình yêu chân thật. Hoàng tử Ếch trở về hình dáng một hoàng tử khôi ngô, từ đó họ sống hạnh phúc bên nhau. Nàng công chúa út và hoàng tử Ếch quay về lâu đài và cưới nhau. Hai công chúa chị lộ vẻ không hài lòng. Người chồng đẹp trai đã lơ vợ và không nói chuyện với cô ta. Người chồng giàu có cười chế nhạo vợ mình và ban cho cô ta mệnh lệnh suốt đời. Còn công chúa và hoàng tử Ếch của mình đã sống hạnh phúc sau đó. Bài học từ truyện cổ tích hoàng tử Ếch Câu chuyện hoàng tử Ếch mang đến nhiều bài học hay, thông qua câu chuyện này mẹ có thể dạy bé không nên vội đánh giá ai đó qua vẻ bề ngoài, hay giúp trẻ hiểu hơn về ý nghĩa của tình yêu trong cuộc sống. Câu chuyện hoàng tử Ếch mang đến nhiều bài học hay trong cuộc sống. Câu chuyện ba hạt hồ đào kể về hành trình vượt qua khó khăn và tìm thấy tình yêu đích thực của chàng hoàng tử.
Chương 12 Cố ý Số 56 nghe cô nói thế thì sửng sốt, một câu phản bác cũng không có. Nói thật, ở chỗ này không có cái gọi là mặt mũi, cũng sợ gặp phải kẻ liều mạng, mà kẻ không muốn sống nữa chính là đồ điên. Cô ta còn muốn về nhà, muốn giữ mạng gặp người thân. Mạng chỉ có một cái, ai muốn mất chứ, nhưng hai kẻ này lại là hai đứa điên, nếu bắt nạt bọn họ thì cuối cùng có khi phải trả giá đắt. “Đại tỷ.” Nữ nhân đi theo sau lưng số 56 thấy Dương Nhạc đi xa thì mới nhỏ giọng nói, “Đại tỷ, chúng ta thật sự cứ thế dễ dàng mà buông tha bọn nó sao? Vậy vết thương trên đầu chị thì phải làm sao giờ?” “Ai nói,” số 56 lung lay cái mặt đầy thịt một chút. Cô ta đương nhiên không muốn buông tha dễ thế. Cô ta sờ tay lên đầu, muốn cô ta quên đi hả, sao có khả năng. Từ trước đến nay cô ta đều là có ân thì báo, có oán phải trả. Có ai chiếm tiện nghi của cô ta một, thì cô ta phải chiếm lại mười, huống chi bọn họ còn khiến cô ta đổ máu. “Hừ,” cô ta hừng lạnh một tiếng, nhìn một cái nhà tù cách đó không xa. Hà hà, cái này không được nhưng cái khác thì có thể. Bên trong nhà tù tối tăm, việc gì cũng có thể diễn ra. Thay quần áo cũng thế, mọi người sớm đã luyện được da mặt dày, thậm chí bọn họ có thể để trần mà đi chỗ nọ chỗ kia. Dù sao đều là nữ nhân, nhìn thế nào thì cũng chỉ có thế. Ở một bên có một cái thùng, đây là để đám nữ tù giải quyết đại tiểu tiện. Bên trong này chỗ nhỏ người nhiều, không khí cũng không thoáng đãng, mà mọi người cũng quen với mùi vị trên người nhau, ai cũng không cần nói ai. Ngồi tù chính là thế, có phải làm hoàng đế đâu? Lí Ngôn Hi có chút không thoải mái mà xoay người. Cô nhẹ ho khan một tiếng rồi mới mở mắt. Lúc nhìn thấy gian phòng tù mình đã ở nửa năm, vẫn là những người đó, có đôi khi bọn họ sẽ nói một hai câu, nhưng đa phần đều làm việc của mình. Nàng cùng Dương Nhạc ngủ ở một góc, cũng không có nhiều người để ý đến hai người. Ai bảo hai người làm công việc dọn toilet chứ, trên người quanh năm đều có một loại mùi khó ngửi khiến mọi người đều tránh xa. Cô ngồi dậy, thấy hoàn cảnh quen thuộc thì nói thật cô lại có cảm giác được về nhà. Dương Nhạc vụng trộm đem một nắm giấy bao đưa cho cô, “Ăn đi, mình cố ý chừa phần cho cậu đó.” Cô cẩn thận nhìn mọi người ở bốn phía, phát hiện không ai nhìn mới nói với Lí Ngôn Hi. Lí Ngôn Hi lấy gói giấy, quay mặt vào tường, đem cơm ăn vào. Tuy cơm không, chẳng có chút đồ ăn nhưng vẫn rất ngon. Cô nhặt hết cơm rơi ăn luôn, tuyệt đối không buông tha một miếng lương thực. Các cô ở đây là không có tư cách lãng phí. Lí Ngôn Hi nuốt xuống miếng cơm cuối cùng rồi mới xoay người lại. “Ngày mai mình sẽ nhường cơm của mình cho cậu nữa, như vậy cậu mới ăn no,” cô thật có lỗi với Dương Nhạc, ăn nhiều cơm của cô ấy như vậy. “A, không cần, mình ăn của cậu nhiều như thế, ăn nửa năm nay,” Dương Nhạc càng cười càng xấu hổ, ăn một nửa mới biết được một nửa đó ít thế nào. Trước kia cơ hồ cô ngày nào cũng ăn no là bởi vì có Ngôn Hi chia cơm cho. Nhưng về sau cô lại không bao giờ ăn cơm của cô ấy nữa, Lí Ngôn Hi đã gầy lắm rồi. “Ngủ đi, ngày mai chúng ta sẽ tốt hơn,” Dương Nhạc sửa lại tóc đã có chút bết của Lí Ngôn Hi, “Ngôn Hi, trước kia cậu nhất định là người sạch sẽ, nhưng hiện tại đã rất lâu không được tắm rửa rồi đúng không?” “Ân,” Lí Ngôn Hi gật đầu, nơi này không có nước để tắm rửa, mọi người đều thế. Mà cô cũng đã sớm quen với bộ dạng bẩn thỉu của bản thân. “A.” Dương Nhạc nở nụ cười, cười ngây ngốc ngơ ngác. Trong phòng mọi người đều nhìn cô giống con ngốc, cũng không biết cô đang cười cái gì. Dương Nhạc không coi ai ra gì mà cười, lại tiếp tục sửa sang tóc tai cho Lí Ngôn Hi, “Được rồi, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lại phải làm việc rồi.” “Ân,” Lí Ngôn Hi gật đầu, nằm xuống, đắp chăn lên. Kỳ thực cô mới tỉnh, nhưng nghỉ ngơi nhiều chút cũng tốt. Cô đặt tay lên bụng thỏa mãn cười, sau đó nhắm mắt ngủ. Ăn no thật tốt. Cô nhắm mắt lại, trong không khí ở đây có đủ loại hương vị, thật sự không dễ ngửi nhưng đối với cô mà nói thì những thứ này không quan trọng, bởi vì ít nhất cô vẫn có thể hô hấp. Sắc trời hơi hơi sáng, cô mở mắt, xoa xoa mắt mình, xương quai xanh càng lộ rõ hơn, thậm chí nhìn qua cũng thấy cô gầy chỉ còn xương cốt. “Nhạc Nhạc, tỉnh tỉnh, cậu xem trời sáng rồi,” cô ngồi dậy, đẩy đẩy Dương Nhạc còn đang ngủ. “Ân, chưua tới giờ phải dậy mà,” Dương Nhạc mở mắt nhìn thoáng qua, sau đó lại quay người ngủ mất. Chưa có chuông là chưa cần dậy, cho nên có thể ngủ tiếp. Thực ra mọi người trong phòng vẫn còn đang ngủ, chỉ có mình Lí Ngôn Hi là ngơ ngác nhìn bên ngoài, trên mặt có một nụ cười thỏa mãn. Mở to mắt là trời sáng, không giống mấy ngày trước, mặc kệ cô mở to mắt thế nào, hay nhắm lại thì vẫn chỉ có một mảnh tối tăm. Điểm tâm sáng vẫn vô cùng đơn giản, mỗi người một chén không có bao nhiêu cơm, một đĩa cải củ, ăn xong liền phải làm việc. Hôm nay lại là vị giám ngục kia giám sát. Lí Ngôn Hi đem cơm trong chén mình chia cho Dương Nhạc, nhưng cô ấy lại đổ trở về, “Cậu ăn cho no đi, mình đủ rồi.” Dương Nhạc vội vàng ăn hết cơm của mình, kỳ thực cô vẫn chưa no nhưng về sau cô sẽ không ăn đồ của Ngôn Hi nữa. Bây giờ cô mới biết, kỳ thực Lí Ngôn Hi là một kẻ lừa đảo, luôn nói mình không đói bụng. Nếu không phải mấy ngày nay cô để dành nửa cơm cho cô ấy thì vĩnh viễn cũng không biết hóa ra cô ấy luôn chịu đói để chia cơm cho mình. Lí Ngôn Hi bưng bát của mình, kỳ quái nhìn thoáng qua Dương Nhạc, sau đó mới dùng miệng nhỏ ăn. Haizzzz, có thể ăn cơm thật là tốt, bụng thật thoải mái. Cô hạnh phúc đến nở nụ cười. Hóa ra có đôi khi hạnh phúc chỉ là đói bụng có đồ ăn, buổi tối có thể ngủ, tỉnh lại là thấy hừng đông, một ngày trôi qua bình yên như thế. Cô ngước mắt là thấy bầu trời xanh bên ngoài, chỉ còn một năm rưỡi nữa là cô được tự do. Trong phòng học lớn, nhóm nữ tù đều ngồi yên tĩnh trên ghế nhỏ, nghe giám ngục giảng bài, đại đa số đều là về kiến thức pháp luật. Mỗi lần bà ta ngừng sẽ là một đợt vỗ tay. Mặc kệ bọn họ có nghe hiểu hay không thì cũng đều vỗ tay. Số 56 lúc này híp mắt đảo quanh, nhìn Dương Nhạc đang ngồi không xa, lại quay sang người bên cạnh mà ra hiệu. Người nọ hiểu ý liền lấy từ trong túi của mình ra một hòn đá nhỏ, ném về phía Dương Nhạc. Phịch một tiếng thật nhỏ, Dương Nhạc đặt tay sau đầu, nhìn về phía sau. Số 56 hướng nàng giơ ngón cái sau đó chúc ngón cái xuống.
Phiên ngoại về Dương Nhạc Cô muốn có con Xú nam nhân này, “Anh nói lại xem, cái lão già chết tiệt này,” Dương Nhạc vừa nghe đến tam bát thì mặt liền đen đi, thật muốn tìm một cái kim mà khâu miệng anh ta lại. Lão già chết tiệt? Thiệu Khải đem Tiểu Hâm đặt ở một bên sô pha, đột nhiên đứng lên. “Cô gọi tôi là gì, lão già chết tiệt, tôi mới ba mươi tuổi, tôi mới không phải lão già.” Thiệu Khải chán ghét nhất người khác nói đến tuổi của anh ta, giống như Dương Nhạc chán ghét nhất người khác gọi cô là tam bát. “Lão già chết tiệt, lão già chết tiệt.” “Cô cái đồ tam bát.” “Anh là lão già chết tiệt.” “Xú nữ nhân, . .” “Xú nam nhân. .” Hai người cãi nhau ầm ĩ, Tiểu Hâm hết nhìn người này lại nhìn người kia, một đôi mắt vô tội đỏ lên, thật sự khiến người ta đau lòng. Đứa nhỏ đột nhiên bĩu cái miệng nhỏ nhắn, bĩu lại bĩu. Một khuôn mặt luôn cười bỗng nhiên ……… Oa một tiếng khóc lên . . . Tiểu Vũ thấy ca ca khóc, cái miệng nhỏ đáng thương cũng bĩu lên, ……. sau đó lại lớn tiếng khóc. Về phần Tiểu Vũ Thành đang được Đường Hoặc ôm trong lòng, tuy rằng luôn bày ra bộ dáng tiểu đại nhân nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa nhỏ ba tuổi, mà tam bào thai lại có tâm linh tương thông, thấy đệ đệ khóc, hắn cũng muốn khóc, lúc hai người kia ngừng cãi nhau thì ba đứa nhỏ đều khóc lên rồi. Người Đường gia đều sốt ruột, mà Dương Nhạc với Thiệu Khải cũng sốt ruột. Bọn họ lúc nhìn đến người kia thì vẫn trừng mắt nhau, giống như có thâm cừu đại hận nhưng bây giờ dù có chuyện gì cũng phải gác qua một bên, bởi vì ba cục cưng này quan trọng hơn. Lạc Tuyết nhẹ nhàng thở dài một hơi, “Vũ, anh nói xem vì sao hai người này cứ nhìn thấy nhau là lại cãi nhau chứ?” Cô không rõ, thật sự không rõ. Thiệu Khải bình thường cũng là người ôn hòa có lễ, đối với ai cũng đều trương ra khuôn mặt tươi cười, cũng không có mắng qua người nào. Còn có Nhạc Nhạc, cô ấy mặc dù có khi tính tình nóng nảy chút nhưng cũng chưa từng vô lễ náo loạn như vậy. “Oan gia hoan hỉ.” Đường Mặc Vũ nói ra bốn chữ, cẩn thận dỗ tiểu nhi tử đáng yêu trong lòng. Tiểu Vũ khóc mệt mỏi liền ghé vào vai ba ba ngủ, ánh mắt vẫn là hồng hồng, khiến Đường Mặc Vũ thập phần đau lòng. Hai cái vị này về sau làm ơn đừng có ầm ĩ như vậy nữa, bọn họ vừa ầm ĩ con anh sẽ khóc a. Đừng có có cãi nhau trước mặt con anh có được không hả? Bất quá, anh thấy hai người này cãi nhau mấy năm nay cũng thấy rất vui, anh muốn thấy họ tiến thêm một bước nữa, lúc đó mới thực sự là có kịch hay để xem. Trong một quán bar, Dương Nhạc một ngụm lại một ngụm uống rượu, đem dài tĩnh lặng, lại chỉ có một người nhàm chán nên cô đến đây uống rượu. Cô không khỏi thở dài, vuốt mặt mình, cô cũng sắp 27 tuổi, cũng là một cô gái ế rồi, nhưng vẫn còn độc thân, miệng nói là không thèm để ý nhưng lúc này cô vẫn rất khó chịu. Nàng uống một ly lại một ly, thẳng đến khi ánh mắt đều mông lung. “Hả. Tam bát, cô thế nào lại ở chỗ này?” Một giọng nam nhân thô lỗ vang lên bên tai cô. Không cần nhìn cũng biết là ai. “Tôi ở đây thì liên quan gì tới anh, cái lão già chết tiệt này,” Dương Nhạc tức giận nói nhưng một nam nhân trẻ tuổi nguồi xuống bên cạnh, trông anh cũng không có vẻ gì là lão già như trong miệng cô nói, nhiều lắm cũng chỉ mới ba mươi. Tuy rằng anh không ngọc thụ lâm phong nhưng cũng tuấn mỹ phi phàm, lại có một đôi mắt đào hoa xinh đẹp khiến nữ nhân phải chảy nước miếng. “Ai nói tôi muốn quản cô, cô uống của cô, tôi uống của tôi,” Thiệu Khải cũng lấy đến một chai rượu, đổ vào miệng mình không ít. Aizzz, thực thống khoái, thật lâu anh chưa uống thoải mái như thế này. “Uy, nữ nhân tam bát kia, cô buồn cái gì vậy?” Thiệu Khải nâng cằm, bộ dạng nhàm chán cực kỳ, anh nhìn đôi mắt có chút mơ hồ của cô, kỳ thực vẫn rất xinh đẹp, chỉ cần cô không mở mồm ra nói lão già gì đó làm tổn thương lòng tự trọng của anh thì cô cũng không đến nỗi. “Còn anh?” Dương Nhạc lại rót một ly cho mình, hỏi ngược lại Thiệu Khải, anh ta là thiếu gia nhà giàu thì có cái gì mà phiền. “Tôi hả. . A, ” Thiệu Khải buồn a, “Mẹ tôi mỗi ngày đều muốn tôi kết hôn. Tôi hiện tại sợ đến nỗi muốn rời nhà trốn đi.” “Vậy thì kết hôn a, người muốn gả cho anh chắc còn nhiều hơn lông trâu, điều kiện của anh cũng không kém.” Dương Nhạc nhìn mắt anh, anh ta lớn lên đúng là mắt ra mắt, mũi ra mũi, tuy rằng không hoàn mỹ như Đường Mặc Vũ nhưng cũng không phải người thường, cô không tin có không có người muốn gả cho anh ta. “Người muốn gả cho tôi rất nhiều, nhưng tôi chẳng thích ai cả.” Thiệu Khải cười khổ một tiếng, “Trước kia tôi cũng muốn tìm một người nào đó tùy tiện kết hôn nhưng hiện tại nhìn Mặc Vũ yêu Lạc Tuyết như vậy, tôi cũng muốn giống cậu ta, có thể yêu người con gái của mình, sủng cô ấy, đau lòng, yêu, cuộc sống như vậy nhất định rất hạnh phúc.” Dương Nhạc bưng lên chén rượu uống “Anh nghĩ cũng hay nhỉ. Anh cũng đâu phải Đường Mặc Vũ.” Cô thấy trong lòng mình ê ẩm, kỳ thực cô cũng muốn giống Lạc Tuyết, có một nam nhân đau lòng cho cô, yêu cô nhưng không có ai cả. Cô lại rót rượu, tiếp tục uống. Đối với một nữ nhân phiền não và một nam nhân buồn lòng thì uống rượu là sự hưởng thụ lớn nhất của họ. Trên đường cái, một nam một nữ đỡ lấy nhau. “A. Tôi cảm giác anh rất giống cái lão già chết tiệt kia, nhưng mà anh trẻ như vậy, tuyệt đối không già ……..” Nữ nhân sờ soạng một chút khuôn mặt của nam nhân, sau đó là ngực anh, làn da co dãn như vậy, tuyệt đối không giống một ông già. “Tôi cũng thấy cô rất giống cái nữ nhân tam bát kia, nhưng cô so với cô ta thì tốt hơn nhiều.” Thiệu Khải cũng nhìn nhìn dù chẳng biết đó là ai. “Không cần kêu tam bát. Tôi chán ghét cái từ đó, tôi rõ ràng rất ôn nhu, đâu giống cái tam bát ….. A. . .” Nữ nhân kéo kéo quần áo, khả năng lớn là không biết mình đang nói cái gì. “Tôi cũng không phải là ông già, tôi còn trẻ a.” Nam nhân cũng say đến hồ đồ rồi. “Chúng ta đi đâu bây giờ?” Nữ nhân đưa tay đặt bả vai nam nhân, một bộ dạng ngật ngưỡng. “Tìm chỗ để ngủ.” Nam nhân dụi mắt, đương nhiên phải tìm chỗ ngủ, nếu không thì đi chỗ nào nữa. “Đến nhà anh hay nhà tôi?” Dương Nhạc nheo nửa mắt lại, giờ cô đã say đến mức còn không biết tên mình là gì. “Đương nhiên. . Là. . Nhà của tôi. .” Thiệu Khải coi như không tệ lắm, còn nhớ rõ phòng của mình ở chỗ nào, bằng không tối nay bọn họ chỉ có thể ngủ ở đường cái. Trong một căn phòng lớn trong nhà, một đôi nam nữ say túy lúy ngã trên giường. “Không được, tôi muốn nôn a.” Nữ nhân vội vàng nhảy lên, thoáng lung lay đi vào trong toilet, tiếp theo là một trận tiếng nôn khan. Tắm rửa, đúng rồi phải tắm rửa, bẩn chết mất. Cô mở ra nước nóng, đem cả người tẩy rửa sạch sẽ, nhưng không có chút tỉnh lại, vẫn còn say ngắc ngư. “. . . .” Nàng hát lên, giọng hát thật khó nghe, một người đứng ở đó không biết đang nghĩ cái gì. Cô sờ soạng bên cạnh một chút, à, không có khăn tắm a.
Hoàng tử và nàng Ếch là truyện cổ tích, kể về một cô gái xinh đẹp trong lốt da ếch và chàng hoàng tử chung tình, sẵn sàng rời bỏ tất cả để được ở bên nàng. 1. Nàng Ếch vào cung dự tiệc Ngày xửa ngày xưa, ở một đất nước xa xôi nọ, có một cặp vợ chồng già có tới bảy người con. Các cô con gái đều xinh đẹp, duy chỉ có cô thứ bảy lại là một con ếch. Cha mẹ cho cô út ở một gian phòng nhỏ và chăm sóc như những người con khác. Nàng Ếch cũng nói được tiếng người, và cùng lớn lên với các chị của mình. Một hôm, trong hoàng cung nhà vua mở hội kén vợ cho hoàng tử. Theo phong tục từ xưa để lại, tất cả những cô gái chưa có chồng tại xứ sở này đều được mời đến hoàng cung hai ngày để dự tiệc. Cô nào lọt vào mắt xanh của hoàng tử thì sẽ được chọn làm vợ. Trên cả đất nước, các cô gái nô nức chuẩn bị đi dự tiệc tại triều đình. Sáu cô con gái của vợ chồng già nọ cũng sắm sửa bộ hành đi dự hội. Nàng Ếch cũng muốn đi nên thẽ thọt hỏi các chị mình – Các chị có thể cho em theo cùng được không? Nhưng các cô chị đã không đồng ý. Họ nói với nhau – Nếu để con ếch đi theo thì thật là xấu mặt! Thiên hạ sẽ cười vào mặt chúng ta mất. Thế rồi họ diện những bộ quần áo đẹp nhất và lên đường. Nàng Ếch nghe các chị nói vậy cũng không lấy làm buồn phiền. Chờ các chị đi khỏi, Ếch lặng lẽ đi theo. Dọc đường, nàng chui vào một bụi rậm, trút bỏ bộ da ếch, lập tức biến thành một cô gái đẹp tuyệt vời. Rồi nàng vội vã đến hoàng cung. Truyện Hoàng tử và nàng Ếch Hoàng cung được trang hoàng lộng lẫy, mọi người vui vẻ dự tiệc nhưng ai cũng rất chú ý đến vị hoàng tử đẹp trai ngồi phía trên. Còn hoàng tử lại chẳng để ý đến ai. Nhưng khi nhìn thấy nàng Ếch bước vào chàng thấy đây là cô gái xinh đẹp nhất và chàng đem lòng thương nhớ, quyết định chọn nàng là vợ mà không cần biết gốc gác của nàng ra sao và từ đâu đến. Ngày đầu tiên của lễ hội kén vợ qua đi, hoàng tử vẫn chưa công khai tuyên bố sự lựa chọn của mình. Chàng vẫn niềm nở tiếp đón các cô gái và các vị khách quí. Nàng Ếch, sau bữa tiệc lại bí mật trở về theo con đường rừng. Đến chỗ bụi rậm, nàng lấy bộ da ếch khoác lên người và lại biến thành con ếch. Nàng trở về nhà trước khi sáu cô chị về nhà. 2. Hoàng tử và nàng Ếch Hôm sau, sáu cô chị lại lên đường, nàng Ếch lại đòi đi theo nhưng các cô chị vẫn từ chối. Chờ cho các chị đi khỏi, nàng Ếch lại đi theo. Nàng lột bộ da ếch giấu trong bụi rậm và lại biến thành cô gái xinh đẹp bước vào hoàng cung. Lúc này, hoàng tử đã nhìn thấy nàng Ếch xinh đẹp và vẫn quyết định lấy nàng làm vợ. Tuy nhiên, ngày thứ hai của lễ hội kén vợ qua đi mà hoàng tử vẫn chưa công khai lấy ai làm vợ mình. Các cô gái lần lượt ra về và vẫn nuôi niềm hy vọng. Nàng Ếch vội vã theo con đường rừng trở lại chỗ bụi rậm, lấy bộ da ếch khoác lên người và kịp về nhà trước các cô chị của mình. Nàng yên tâm đi ngủ vì nghĩ rằng không ai biết những gì nàng đã làm. Xong có một người đã biết rõ tất cả. Người đó chính là hoàng tử. Chàng đã bí mật đi theo nàng kể từ khi nàng rời khỏi hoàng cung và đã chứng kiến tất cả. Câu chuyện Hoàng tử và nàng Ếch Một thời gian ngắn sau, người ta thấy văn võ bá quan triều đình cùng binh lính rầm rập kéo đến nhà của cặp vợ chồng già nọ. Sáu cô chị vui mừng khấp khởi, ai cũng hy vọng hoàng tử sẽ chọn mình. Nhưng không ai để mắt đến họ. Các quan đến phòng nàng Ếch và mời nàng lên kiệu. Trước sự lựa chọn đấy, ai cũng buồn cười và nhạo báng hoàng tử. Còn nhà vua thì nổi giận đuổi chàng ra khỏi hoàng cung và truất quyền thừa kế ngôi vị của hoàng tử. Hoàng tử vâng lệnh vua cha rời khỏi hoàng cung và đưa nàng Ếch ra vùng ngoại thành sinh sống, chàng yêu thương nàng Ếch hết mực. Nàng Ếch kể từ khi lấy hoàng tử thì chưa một lần nào hiện trở lại thành người. Đêm đêm khi hoàng tử ngủ say, nàng lại lột bỏ lớp vỏ ếch trở lại thành người đẹp và đến bên chồng âu yếm. Thế là hoàng tử và nàng Ếch mỗi người một thế giới nhưng sống với nhau rất hạnh phúc, yêu thương và gắn bó với nhau. Nhưng cứ phải sống mãi với cảnh người và ếch như thế này, hoàng tử không thể nào chịu nổi. Rồi một hôm, chàng giả vờ ngủ thật say. Nàng Ếch không nghi ngờ gì, trút bỏ bộ da ếch trở thành người đẹp và đến bên chồng. Hoàng tử nhìn thấy tất cả cảnh đó, chợt chàng vùng dậy vồ lấy bộ da ếch và ném vào bếp lò. Vậy là nàng Ếch không làm sao trở lại lốt ếch được nữa. Từ đó hai vợ chồng sống với nhau rất hạnh phúc. Chuyện lạ đến tai vua cha, người vui mừng khôn xiết cho gọi hai vợ chồng hoàng tử trở về cung và truyền lại ngôi báu cho chàng. Câu chuyện cổ tích Hoàng tử và nàng Ếch – – Nàng tiên Cóc [hay truyện Lấy vợ Cóc] Một số câu chuyện về người lấy Cóc hay Ếch Người lấy Cóc hay Ếch là một motif xuất hiện khá nhiều trong các truyện cổ tích từ trước đến nay. Ở Việt Nam có câu chuyện rất nổi tiếng viết về chủ đề này, đó là truyện Nàng tiên Cóc. Câu chuyện kể về một anh học trò nhờ vào tình yêu chân thành của mình đã lấy được nàng tiên xinh đẹp nhưng luôn ẩn mình trong lốt cóc xấu xí. Hay như truyện Hoàng tử Ếch của anh em nhà Grimm, kể về một chàng hoàng tử bị mắc phải lời nguyền ác độc của mụ phù thủy. Và với sự kiên nhẫn cùng lòng chân thành của mình, chàng đã cảm hóa được công chúa, nhờ đó mà giải thoát khỏi lời nguyền cho mình, trở lại thành một chàng hoàng tử khôi ngô, tuấn tú. Kho tàng truyện cổ tích, ngụ ngôn, thần thoại, truyền thuyết, truyện cổ Andersen, truyện cổ Grim, thần thoại Hy Lạp, Các bé tha hồ thả hồn trong những câu chuyện hấp dẫn, kì ảo và rút ra nhiều bài học sâu sắc cho bản thân.
vợ cóc của hoàng tử ếch