- cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill. 3. Đừng để ngày hôm qua ảnh hưởng quá nhiều đến ngày hôm nay. - nhà báo, nhà bình luận xã hội Will Rogers. 4. Vấn đề không phải là bạn có bị hạ gục hay không, mà là bạn có đứng dậy hay không. - Huấn luyện viên thể thao Vince Lombardi. 5.
'Annie Ernaux đã viết tiểu thuyết về những ký ức cộng đồng và thân thương của đất nước chúng ta trong 50 năm. Tiếng nói của bà ấy là quyền tự do của phụ nữ, và là tiếng nói của thế kỷ bị lãng quên' - Tổng thống Pháp chia sẻ khi Annie Ernaux thắng giải Nobel Văn học 2022.
Theo tác giả kịch bản Anthony McCarten, biên kịch từng được đề cử giải Oscar với bộ phim The Theory of Everything (2014), bộ phim phim chính kịch Giờ đen tối lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về tuần làm việc đầu tiên sau lễ nhậm chức của Thủ tướng Anh Winston Churchill
Một cuộc phỏng vấn với Tổng thống Mỹ Donald Trump được diễn ra tại hầm ngầm dưới lòng đất nơi cố Thủ tướng Anh Winston Churchill từng lãnh đạo chính phủ trong giai đoạn cao trào của Thế Chiến 2.
Vị Thủ tướng được coi là thành công nhất trong lịch sử nước Anh nửa cuối thế kỷ XX là ông Clement Attlee, lãnh đạo nội các Công đảng trong giai đoạn từ năm 1945 tới năm 1951. Ông là vị Thủ tướng thứ 62 trong lịch sử nước Anh.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Thủ Tướng Anh Winston Churchill - Cuộc Đời Và Sự Nghiệp Cuốn sách là câu chuyện về những thăng trầm trong cuộc đời hoạt động chính trị của Thủ tướng Anh, từ lúc còn là một "chàng trai ngạo mạn" đến khi trở thành vị cứu tinh của đất nước. Những đóng góp của ông trong việc nước Anh thoát khỏi những cuộc khủng hoảng về chính trị là điều không thể phủ nhận. Nội dung sách gồm 6 phần, giới thiệu và tóm tắt chân dung Winston theo trình tự thời gian Phần 1 Chàng trai ngạo mạn Phần 2 Đom đóm phát sáng Phần 3 Buổi trưa cháy bỏng 1914 - 1918 Phần 4 Nắng chiều ngập ngừng Phần 5 Vị cứu tinh đất nước Phần VI Bóng đêm tối tăm Nhận định “Đây là một tác phẩm lịch sử hàng đầu, một thiên tiểu sử thuộc loại kiệt tác và sẽ là hết sức can đảm, nếu không muốn nói là điên rồ, nếu ai đó liều lĩnh viết ra một tác phẩm khác về cuộc đời của Churchill trong vòng một thập niên, hoặc có lẽ lâu hơn” Andrew Robert, Sunday Telegraph “Dưới ngòi bút tuyệt vời của Roy Jenkins, chúng ta cảm thấy ngạc nhiên trước tài lãnh đạo phi thường của Sir Winston Churchill giữa muôn vàn tài năng khác của ông”. Harold Evans, New York Times Book Review “Có lẽ người ta nên dùng từ bậc thầy để nói về Roy Jenkins… Một tác phẩm chân thực và đầy sức mê hoặc”. Scotsman “Một thành tựu đáng kinh ngạc, không chỉ là những đoạn văn đầy cảm hứng mà còn là sự phân tích sáng suốt khiến người đọc phải thán phục”. Nigel Nicholson, Sunday Telegraph Nguồn thông tin
“Đây là một tác phẩm lịch sử hàng đầu, một thiên tiểu sử thuộc loại kiệt tác và sẽ là hết sức can đảm, nếu không muốn nói là điên rồ, nếu ai đó liều lĩnh viết ra một tác phẩm khác về cuộc đời của Churchill trong vòng một thập niên, hoặc có lẽ lâu hơn”.Andrew Robert, Sunday Telegraph“Dưới ngòi bút tuyệt vời của Roy Jenkins, chúng ta cảm thấy ngạc nhiên trước tài lãnh đạo phi thường của Sir Winston Churchill giữa muôn vàn tài năng khác của ông”.Harold
Winston Churchill 30 tháng 11 năm 1874 - 24 tháng 1 năm 1965 là một nhà hùng biện huyền thoại, một nhà văn giàu kinh nghiệm, một nghệ sĩ nghiêm túc và một chính khách lâu năm của Anh. Tuy nhiên, Churchill, người từng hai lần giữ chức thủ tướng Vương quốc Anh, được nhớ đến nhiều nhất với tư cách là nhà lãnh đạo chiến tranh ngoan cường và chính trực đã lãnh đạo đất nước của ông chống lại Đức quốc xã dường như bất khả chiến bại trong Thế chiến thứ hai . Thông tin nhanh Winston Churchill Được biết đến Thủ tướng của Vương quốc Anh trong Thế chiến II Còn được gọi là Sir Winston Leonard Spencer Churchill Sinh 30 tháng 11 năm 1874 tại Blenheim, Oxfordshire, Anh Cha mẹ Lord Randolph Churchill, Jennie Jerome Qua đời ngày 24 tháng 1 năm 1965 tại Kensington, London, Anh Giáo dục Trường Harrow, Học viện Quân sự Hoàng gia, Sandhurst Các tác phẩm đã xuất bản Marlborough Cuộc đời và thời đại của anh ấy , Chiến tranh thế giới thứ hai , sáu tập, Lịch sử của các dân tộc nói tiếng Anh , bốn tập, Cuộc khủng hoảng thế giới , Cuộc sống ban đầu của tôi Giải thưởng và Danh hiệu Hội đồng Cơ mật Vương quốc Anh, Huân chương Bằng khen, Công dân Danh dự của Hoa Kỳ, Giải Nobel Văn học Vợ / chồng Clementine Hozier Trẻ em Diana, Randolph, Marigold, Sarah, Mary Trích dẫn đáng chú ý "Tâm trạng của nước Anh là ác cảm một cách khôn ngoan và đúng đắn đối với mọi hình thức vui mừng nông nổi hoặc quá sớm. Đây không phải là lúc để khoe khoang hay những lời tiên tri rực rỡ, nhưng đã có điều này - một năm trước vị trí của chúng tôi đã bị hủy hoại, và rất tuyệt vọng, cho tất cả mọi người, trừ con mắt của chúng ta. Ngày nay, chúng ta có thể nói to trước cả thế giới kinh ngạc rằng 'Chúng ta vẫn là chủ số phận của mình. Chúng ta vẫn là thuyền trưởng của tâm hồn mình. " Đầu đời Winston Churchill sinh ngày 30 tháng 11 năm 1874 tại nhà ông nội, Cung điện Blenheim ở Marlborough, Anh . Cha của ông, Lord Randolph Churchill, là một thành viên của Quốc hội Anh và mẹ của ông, Jennie Jerome, là một nữ thừa kế người Mỹ. Sáu năm sau ngày sinh của Winston, anh trai Jack của anh ra đời. Kể từ khi cha mẹ của Churchill đi du lịch nhiều nơi và sống cuộc sống xã hội bận rộn, Churchill đã dành hầu hết những năm còn trẻ của mình với bảo mẫu của mình, Elizabeth Everest. Chính bà Everest là người đã nuôi dưỡng Churchill và chăm sóc anh trong suốt thời thơ ấu nhiều bệnh tật. Churchill vẫn giữ liên lạc với bà cho đến khi bà qua đời vào năm 1895. Năm 8 tuổi, Churchill được gửi đến trường nội trú. Anh ấy không bao giờ là một học sinh xuất sắc nhưng anh ấy được mọi người yêu mến và được biết đến như một kẻ hay gây rối. Năm 1887, cậu bé 12 tuổi Churchill được nhận vào trường Harrow danh tiếng, nơi cậu bắt đầu học các chiến thuật quân sự. Sau khi tốt nghiệp trường Harrow, Churchill được nhận vào Trường Cao đẳng Quân sự Hoàng gia, Sandhurst vào năm 1893. Vào tháng 12 năm 1894, Churchill tốt nghiệp gần nhất lớp và được bổ nhiệm làm sĩ quan kỵ binh. Churchill, Người lính và Phóng viên Chiến tranh Sau bảy tháng huấn luyện cơ bản, Churchill được nghỉ phép đầu tiên. Thay vì về nhà để thư giãn, Churchill muốn xem hành động; vì vậy ông đã đến Cuba để xem quân đội Tây Ban Nha dẹp loạn. Tuy nhiên, Churchill không đi chỉ với tư cách là một người lính quan tâm. Anh đã lên kế hoạch trở thành phóng viên chiến trường cho tờ The Daily Graphic của London . Đó là sự khởi đầu của một sự nghiệp viết lách lâu dài. Khi hết giờ nghỉ phép, Churchill cùng trung đoàn của mình đến Ấn Độ. Churchill cũng đã thấy hành động ở Ấn Độ khi chiến đấu với các bộ lạc Afghanistan. Lần này, không chỉ là một người lính, Churchill đã viết thư cho tờ The Daily Telegraph của London . Từ những kinh nghiệm này, Churchill cũng đã viết cuốn sách đầu tiên của mình, "Câu chuyện về lực lượng chiến trường Malakand" 1898. Churchill sau đó tham gia chuyến thám hiểm của Lord Kitchener ở Sudan trong khi cũng viết cho tờ The Morning Post . Sau khi thấy rất nhiều hành động ở Sudan, Churchill đã sử dụng kinh nghiệm của mình để viết "Cuộc chiến trên sông" 1899. Một lần nữa muốn có mặt tại hiện trường của hành động, Churchill đã xoay sở vào năm 1899 để trở thành phóng viên chiến trường cho tờ The Morning Post trong Chiến tranh Boer ở Nam Phi. Churchill không chỉ bị bắn mà còn bị bắt. Sau gần một tháng làm tù binh, Churchill đã trốn thoát và đến nơi an toàn một cách thần kỳ. Ông cũng biến những trải nghiệm này thành một cuốn sách mà ông đặt tiêu đề, "London to Ladysmith via Pretoria" 1900. Trở thành một chính trị gia Trong khi chiến đấu trong tất cả những cuộc chiến này, Churchill quyết định muốn giúp hoạch định chính sách chứ không chỉ tuân theo nó. Vì vậy, khi chàng trai 25 tuổi trở lại Anh với tư cách vừa là một tác giả nổi tiếng vừa là một anh hùng chiến tranh, anh ta đã có thể ứng cử thành công vào vị trí thành viên Quốc hội MP. Đây là bước khởi đầu cho sự nghiệp chính trị rất dài của Churchill. Churchill nhanh chóng được biết đến là người thẳng thắn và tràn đầy năng lượng. Ông đã có những bài phát biểu chống lại thuế quan và ủng hộ những thay đổi xã hội cho người nghèo. Rõ ràng là ông không giữ niềm tin của Đảng Bảo thủ, vì vậy ông chuyển sang Đảng Tự do vào năm 1904. Năm 1905, Đảng Tự do giành chiến thắng trong cuộc bầu cử quốc gia và Churchill được đề nghị trở thành ngoại trưởng dưới quyền của Văn phòng Thuộc địa. Sự cống hiến và hiệu quả của Churchill đã mang lại cho anh ta một danh tiếng xuất sắc và anh ta nhanh chóng được thăng chức. Năm 1908, ông được bổ nhiệm làm chủ tịch Hội đồng Thương mại một vị trí nội các và năm 1910, Churchill được bổ nhiệm làm thư ký nội các một vị trí nội các quan trọng hơn. Vào tháng 10 năm 1911, Churchill được phong làm lãnh chúa đầu tiên của Bộ Hải quân, có nghĩa là ông phụ trách Hải quân Anh. Lo lắng về sức mạnh quân sự ngày càng tăng của Đức, anh ấy đã dành ba năm tiếp theo để làm việc siêng năng để tăng cường sức mạnh của quân đội. Gia đình Churchill là một người đàn ông rất bận rộn. Ông gần như liên tục viết sách, bài báo và bài phát biểu khi nắm giữ các vị trí quan trọng của chính phủ. Tuy nhiên, anh dành thời gian cho chuyện tình cảm khi gặp Clementine Hozier vào tháng 3 năm 1908. Hai người đính hôn vào ngày 11 tháng 8 cùng năm đó và kết hôn chỉ một tháng sau đó vào ngày 12 tháng 9 năm 1908. Winston và Clementine có với nhau 5 người con và vẫn kết hôn cho đến khi Winston qua đời ở tuổi 90. Churchill và Chiến tranh thế giới thứ nhất Khi chiến tranh bắt đầu vào năm 1914, Churchill được ca ngợi vì những công việc ông đã làm ở hậu trường để chuẩn bị cho Vương quốc Anh tham chiến. Tuy nhiên, mọi thứ nhanh chóng bắt đầu trở nên tồi tệ với anh ấy. Churchill luôn tràn đầy năng lượng, quyết tâm và tự tin. Kết hợp những đặc điểm này với thực tế là Churchill thích tham gia hành động và bạn có Churchill cố gắng nhúng tay vào mọi vấn đề quân sự, không chỉ những vấn đề liên quan đến hải quân. Nhiều người cảm thấy rằng Churchill đã vượt quá vị trí của mình. Sau đó là chiến dịch Dardanelles. Nó được coi là một cuộc tấn công kết hợp giữa hải quân và bộ binh vào Dardanelles ở Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng khi mọi thứ trở nên tồi tệ với người Anh, Churchill đã bị đổ lỗi cho toàn bộ sự việc. Vì cả công chúng và quan chức đều quay lưng lại với Churchill sau thảm họa Dardanelles, Churchill nhanh chóng bị chuyển ra khỏi chính phủ. Buộc ra khỏi chính trị Churchill đã bị tàn phá vì đã bị buộc phải rời khỏi chính trường. Mặc dù anh ấy vẫn là một thành viên của Quốc hội, nhưng điều đó là không đủ để khiến một người năng động như vậy bận rộn. Churchill trở nên chán nản và lo lắng rằng cuộc đời chính trị của mình đã hoàn toàn kết thúc. Chính trong thời gian này, Churchill đã học vẽ. Nó bắt đầu như một cách để anh ấy thoát khỏi tình trạng ảm đạm, nhưng giống như mọi thứ anh ấy đã làm, anh ấy làm việc siêng năng để cải thiện bản thân. Churchill tiếp tục vẽ cho đến cuối đời. Trong gần hai năm, Churchill không tham gia chính trường. Sau đó vào tháng 7 năm 1917, Churchill được mời trở lại và trao cho vị trí bộ trưởng vũ khí. Năm sau, ông được bổ nhiệm làm ngoại trưởng phụ trách chiến tranh và không quân, điều này khiến ông chịu trách nhiệm đưa tất cả binh lính Anh về nước. Một thập kỷ chính trị và một thập kỷ kết thúc Những năm 1920 có nhiều thăng trầm đối với Churchill. Năm 1921, ông được bổ nhiệm làm ngoại trưởng của các thuộc địa Anh nhưng chỉ một năm sau đó, ông mất ghế nghị sĩ khi nằm trong bệnh viện vì bệnh viêm ruột thừa cấp tính. Nhậm chức được hai năm, Churchill lại thấy mình nghiêng về Đảng Bảo thủ. Năm 1924, Churchill giành được ghế nghị sĩ, nhưng lần này với sự ủng hộ của đảng Bảo thủ. Xem xét việc ông vừa trở lại Đảng Bảo thủ, Churchill khá ngạc nhiên khi được trao vị trí thủ tướng xuất sắc rất quan trọng trong chính phủ bảo thủ mới cùng năm đó. Churchill đã giữ chức vụ này trong gần 5 năm. Ngoài sự nghiệp chính trị của mình, Churchill đã dành những năm 1920 để viết tác phẩm đồ sộ, sáu tập của mình về Chiến tranh thế giới thứ nhất mang tên Cuộc khủng hoảng thế giới 1923-1931. Khi Đảng Lao động giành chiến thắng trong cuộc bầu cử quốc gia năm 1929, Churchill một lần nữa đứng ngoài chính phủ. Trong 10 năm, ông giữ ghế nghị sĩ của mình nhưng không giữ chức vụ lớn trong chính phủ. Tuy nhiên, điều này không làm anh ta chậm lại. Churchill tiếp tục viết, hoàn thành một số cuốn sách bao gồm cuốn tự truyện của ông, Cuộc sống ban đầu của tôi . Ông tiếp tục có các bài phát biểu, nhiều bài phát biểu cảnh báo về sức mạnh ngày càng tăng của Đức. Anh cũng tiếp tục vẽ tranh và học nghề đóng gạch. Đến năm 1938, Churchill đã lên tiếng công khai chống lại kế hoạch xoa dịu của Thủ tướng Anh Neville Chamberlain với Đức Quốc xã. Khi Đức Quốc xã tấn công Ba Lan, nỗi sợ hãi của Churchill đã được chứng minh là đúng. Công chúng một lần nữa nhận ra rằng Churchill đã nhìn thấy điều này sắp xảy ra. Sau 10 năm rời khỏi chính phủ, vào ngày 3 tháng 9 năm 1939, chỉ hai ngày sau khi Đức Quốc xã tấn công Ba Lan, Churchill được yêu cầu một lần nữa trở thành lãnh chúa đầu tiên của Bộ Hải quân. Churchill lãnh đạo Vương quốc Anh trong Thế chiến II Khi Đức Quốc xã tấn công Pháp vào ngày 10 tháng 5 năm 1940, đó là thời điểm Chamberlain từ chức thủ tướng. Sự xoa dịu đã không hoạt động; đã đến lúc hành động. Cùng ngày mà Chamberlain từ chức, Vua George VI yêu cầu Churchill trở thành thủ tướng. Chỉ ba ngày sau, Churchill đã có bài phát biểu "Máu, Tổn thương, Nước mắt và Mồ hôi" của mình tại Hạ viện. Bài phát biểu này chỉ là bài phát biểu đầu tiên trong số nhiều bài phát biểu khích lệ tinh thần do Churchill thực hiện để truyền cảm hứng cho người Anh tiếp tục chiến đấu chống lại kẻ thù dường như bất khả chiến bại. Churchill thúc đẩy bản thân và mọi người xung quanh chuẩn bị cho chiến tranh. Ông cũng tích cực kêu gọi Hoa Kỳ tham gia vào các cuộc chiến chống lại Đức Quốc xã. Ngoài ra, mặc dù Churchill cực kỳ không thích Liên Xô cộng sản, phe thực dụng của ông nhận ra rằng ông cần sự giúp đỡ của họ. Bằng cách tham gia lực lượng với cả Hoa Kỳ và Liên Xô, Churchill không chỉ cứu nước Anh mà còn giúp cứu toàn bộ châu Âu khỏi sự thống trị của Đức Quốc xã. Mất điện, rồi quay lại lần nữa Mặc dù Churchill được ghi nhận vì đã truyền cảm hứng cho quốc gia của mình để giành chiến thắng trong Thế chiến thứ hai , nhưng khi chiến tranh ở châu Âu kết thúc, nhiều người cảm thấy ông đã mất liên lạc với cuộc sống hàng ngày của người dân. Sau nhiều năm khó khăn, công chúng không muốn quay trở lại xã hội phân cấp của nước Anh trước chiến tranh. Họ muốn thay đổi và bình đẳng. Vào ngày 15 tháng 7 năm 1945, kết quả bầu cử từ cuộc bầu cử toàn quốc đã được đưa ra và Đảng Lao động đã giành được thắng lợi. Ngày hôm sau, Churchill, 70 tuổi, từ chức thủ tướng. Churchill vẫn hoạt động. Năm 1946, ông đi thuyết trình tại Hoa Kỳ, trong đó có bài phát biểu rất nổi tiếng của ông, "The Sinews of Peace", trong đó ông cảnh báo về một "bức màn sắt" đang giáng xuống châu Âu. Churchill cũng tiếp tục có các bài phát biểu tại Hạ viện và thư giãn tại nhà của mình và vẽ tranh. Churchill cũng tiếp tục viết. Ông đã sử dụng thời gian này để bắt đầu tác phẩm sáu tập của mình, Chiến tranh thế giới thứ hai 1948-1953. Sáu năm sau khi từ chức thủ tướng, Churchill một lần nữa được đề nghị lãnh đạo nước Anh. Ngày 26 tháng 10 năm 1951, Churchill bắt đầu nhiệm kỳ thủ tướng thứ hai của Vương quốc Anh. Trong nhiệm kỳ thứ hai, Churchill tập trung vào các vấn đề đối ngoại vì ông rất lo lắng về bom nguyên tử . Vào ngày 23 tháng 6 năm 1953, Churchill bị đột quỵ nặng. Mặc dù công chúng không được thông báo về việc này, nhưng những người thân cận với Churchill nghĩ rằng ông sẽ phải từ chức. Làm mọi người ngạc nhiên, Churchill đã bình phục sau cơn đột quỵ và trở lại làm việc. Vào ngày 5 tháng 4 năm 1955, Winston Churchill, 80 tuổi, từ chức thủ tướng do sức khỏe không tốt. Sự nghỉ hưu Khi nghỉ hưu cuối cùng, Churchill tiếp tục viết, hoàn thành bộ sách A Lịch sử các dân tộc nói tiếng Anh gồm bốn tập 1956-1958. Churchill cũng tiếp tục diễn thuyết và vẽ tranh. Trong những năm cuối đời, Churchill đã giành được ba giải thưởng ấn tượng. Vào ngày 24 tháng 4 năm 1953, Churchill được Nữ hoàng Elizabeth II phong làm Hiệp sĩ cho người lính gác, phong ông là Ngài Winston Churchill. Cuối cùng năm đó, Churchill được trao giải Nobel Văn học. Mười năm sau, vào ngày 9 tháng 4 năm 1963, Tổng thống John F. Kennedy trao cho Churchill quyền công dân Hoa Kỳ danh dự. Cái chết Vào tháng 6 năm 1962, Churchill bị gãy xương hông sau khi ngã khỏi giường khách sạn. Ngày 10 tháng 1 năm 1965, ông bị đột quỵ nặng. Ông hôn mê và qua đời vào ngày 24 tháng 1 năm 1965, ở tuổi 90. Churchill vẫn là thành viên của Quốc hội cho đến một năm trước khi qua đời. Di sản Churchill là một chính khách, nhà văn, họa sĩ, nhà hùng biện và một người lính tài năng. Có lẽ di sản quan trọng nhất của ông là với tư cách là một chính khách đã lãnh đạo đất nước và thế giới của mình trong Thế chiến thứ hai. Cả hành động và lời nói của ông đều có tác động sâu sắc đến kết quả của cuộc chiến. Nguồn “ Hiệp hội Churchill Quốc tế .” Nicholas, Herbert G. “ Winston Churchill .” Encyclopædia Britannica , ngày 26 tháng 3 năm 2019. " Các Thủ tướng Chính phủ trong quá khứ ." Lịch sử của Sir Winston Churchill -
“Về phần mình, tôi cho rằng sẽ tốt hơn nếu các bên để quá khứ trở thành lịch sử, đặc biệt khi tôi đề xuất rằng sẽ tự mình viết lên nó.” - Winston Churchill – Bài phát biểu trước Hạ Viện Anh – 23/01/1948.“For my part, I consider that it will be found much better by all parties to leave the past to history, especially as I propose to write that history myself.” “Về phần mình, tôi cho rằng sẽ tốt hơn nếu các bên để quá khứ trở thành lịch sử, đặc biệt khi tôi đề xuất rằng sẽ tự mình viết lên nó.”Winston Churchill – Bài phát biểu trước Hạ Viện Anh – 23/01/ Churchill được biết tới là nhà một nhà lãnh đạo có tầm ảnh hưởng nhất đối với lịch sử Anh Quốc, cũng như toàn thế giới. Lãnh đạo nước Anh đơn thương độc mã chống lại phát xít Đức trên chiến trường châu Âu trong những thời khắc hiểm nghèo nhất và đạt được chiến thắng. Tuy vậy, đằng sau những thành tựu ấy là một người đàn ông lắm tài nhiều tật, đã từng trải qua rất nhiều thất bại để lại hệ quả nặng nề. Vậy điều gì đã làm nên một Winston Churchill vĩ đại tới vậy. Winston Churchill ra đời ngày 30/11/1874. Vốn có xuất thân danh giá khi là hậu duệ của một gia tộc quý quyền danh giá, cha từng là bộ trưởng Tài Chính, mẹ là con gái của triệu phú Mỹ. Tuy ngậm thìa vàng nhưng con đường học tập công danh của ông chưa bao giờ là dễ dàng. Một phần vì khả năng học tập giới hạn, cũng một phần vì tính cách đặc biệt của ông làm bài thi vào trường công lập Harrow, một trong những trường nội trú danh giá nhất Anh Quốc thời bấy giờ, Churchill chỉ hoàn thành phần họ và tên rồi nộp giấy trắng đối phó. Tuy vậy, do gia đình số má nên ông vẫn được nhận vào trường, nhưng bị xếp vào lớp cuối, có thể nói là lớp dành cho các thành phần bất hảo. Một giáo viên trong trường đã nhận định ông là “một kẻ sẽ không bao giờ thành công”. Bản tính nổi loạn và độc lập đã khiến ông có thành tích bết bát trong hầu hết các môn học lý thuyết như môn tiếng Latin và ngôn ngữ Hy Lạp cổ. Mặt khác, ông lại luôn đứng đầu lớp trong môn Toán Học và Lịch Sử, thậm chí còn nắm giữ chức vô địch bộ môn Đấu Kiếm của trường. Cũng vì việc Winston Churchill rất kém bộ môn tiếng Latin, nên ông được kèm riêng bởi bà Somerwell, một giáo viên có cách dạy văn phạm và văn chương khác hẳn so với các giáo sư khác. Và điều này khiến Churchill có một sự yêu thích nhất định với ngôn ngữ Anh, khiến ông đạt được rất nhiều thành tựu văn học trong tương lai. Trong những năm học tại trường nội trú Harrow, các học viên là con cháu quý tộc sẽ phải chọn một trong số ba ngành, bao gồm Luật Pháp, Tôn Giáo, hoặc Quân Đội. Một ngày khi cha của ông, ngài Randolph thấy Winston bày trận giả với những người lính bằng chì. Cho rằng việc tham gia quân ngũ sẽ thích hợp với con trai mình, nhất là khi ông đánh giá Winston không phải đứa trẻ có trí thông minh cao, và cũng phần nào phù hợp với sở thích, tính cách của đứa trẻ. Nói về Lord Randolph, Winston Churchill vô cùng thần tượng cha mình. Vào năm 12 tuổi, Winston Churchill bị thuật lại là đã dõng dạc tuyên bố “Cha tôi là bộ trưởng bộ tài chính, và một ngày nào đó tôi sẽ nắm giữ chức vụ ấy.” Đam mê lớn với thời cuộc đã khiến Winston Churchill nhanh chóng tìm tới các hành động quân sự và chính trị từ khi còn rất trẻ. Ông theo học tại “Học viện Quân Sự Hoàng Gia Sandhurst”. Sau đó, vào năm 20 tuổi, ông gia nhập quân đội với quân hàm Trung Úy thuộc trung đoàn kỵ binh hạng nhẹ, đóng quân tại Bangalore - Ấn Độ. Trong thời gian này, ông cũng được ủy quyền viết những bài báo từ chiến trường cho các tờ Daily Graphic, The Daily Telegraph, Morning Post và The Pioneer. Suốt từ những năm 1894 cho tới 1899, ông có cơ hội được quan sát và tham gia rất nhiều các cuộc chiến khác nhau. Cho tới năm 1899 ở cuộc chiến Boer thứ 2, ông được cử đi với vai trò như là một phóng viên chiến tranh. Ông đã bị phục kích khi chấp nhận đi nhờ một chuyến tàu hỏa vũ trang của quân đội Anh. Ông cùng các binh lính và sĩ quan bị bắt giam. Churchill tìm cách trốn trại và đã thành công. Vượt rào và đi qua 300 dặm để thoát ra khỏi lãnh địa của người Boer. Cuộc vượt ngục này khiến Churchill gần như trở thành một vị anh hùng dân tộc. Dù vậy, ông không về thẳng Anh Quốc mà ngay lập tức gia nhập một đội quân cứu trợ, quay trở lại Boer với tư cách là một binh sĩ được ủy quyền, chiến đấu và chiến thắng trở về. Sau khi trở về từ Nam Phi, Winston Churchill tập trung nhiều hơn vào chính trị. Ông đứng ra ứng cử và trúng cử với vai trò là thành viên thuộc Đảng Bảo Thủ. Giúp ông có được một ghế ở trong hạ viện. Nhưng thay vì tham gia cuộc họp khai mạc nghị viện, ông lại đi diễn thuyết xuyên nước Anh và Mỹ. Một trong những bài phát biểu của ông được nhà văn Mark Twain giới thiệu, giúp ông có được một bữa tối với thống đốc bang New York, và phó tổng thống Theodore Roosevelt. Phần nào thiết lập mối quan hệ của ông với Hoa Kỳ, trở thành tiền đề cho những sự kiện lịch sử sau này. Trở về Anh Quốc vào năm 1901, ông liên kết với một nhóm thành viên thuộc Đảng Bảo Thủ để phản đối những chính sách và quan điểm của Sir Hugh Cecil. Tuy vậy, sự quyết liệt của ông khiến Churchill bị chính những người ủng hộ quay lưng. Thậm chí, họ còn dàn xếp để cùng bỏ về giữa bài phát biểu của ông. Khu vực bầu cử cũng phế truất Churchill. Tới năm 1904, vì quá bất mãn với những người thuộc Đảng Bảo Thủ, Winston Churchill chính thức gia nhập Đảng Tự Do, và nhanh chóng giành được một ghế đại diện cho vùng khu vực bầu cử nghị viên Anh sau cuộc tổng tuyển cử diễn ra năm 1906. Sau khi Đảng Tự Do thắng cử, Henry Campbell-Bannerman chính thức lên làm thủ tướng vào năm 1905, Churchill trở thành trợ lý bộ trưởng ngoại giao của các thuộc địa. Tới năm 1908 thì được đưa vào nội các với tư cách Chủ tịch Ủy ban Thương mại, sau đó 2 năm thì được thăng chức thành Bộ trưởng Nội vụ. Tới năm 1911, khi mà thế chiến thứ nhất đang cận kề, Churchill trở thành người đứng đầu của Cục Hải quân hoàng gia. Ở trên cương vị này, ông mang đến hàng loạt các cải cách dành cho quân đội, bao gồm việc phát triển hàng không hải quân, xe tăng, và chuyển nhiên liệu từ than sang dầu lửa. Đây là một trong những chính sách phát triển có thể coi là đi trước thời đại, khi mà vào năm 1915, việc đầu tư vào xe tăng sẽ gây ra khó khăn vô cùng lớn bởi chi phí sản xuất cao, yêu cầu một lượng vốn đắt đỏ. Cũng tới năm 1915, Churchill là người chịu trách nhiệm chính cho việc điều khiển cuộc đổ bộ Gallipoli vào Dardanelles trong thế chiến thứ nhất. Sự thất bại của cuộc đổ bộ đã khiến khoảng người bỏ mạng, tạo ra một vết nhơ lớn khiến ông vẫn bị chỉ trích cho tới tận ngày nay. “Tên đồ tể ở Gallipoli”, người thời ấy gọi Winston Churchill với cái tên đó. Những người bảo thủ yêu cầu giáng chức Churchill nếu muốn họ tham gia vào bộ máy chính quyền đa đảng phái do Asquith thành lập. Kể cả cho tới khi Asquith từ chức Thủ Tướng, những người không ủng hộ Churchill vẫn có thái độ quyết liệt nếu để ông trở lại chính phủ. Tuy nhiên, tháng 1/1917, Churchill vẫn được chỉ định làm bộ trưởng bộ Quân khí. Trong giai đoạn từ 1917 tới tận 1931, Winston Churchill trải qua vô số các chức vụ khác nhau, kèm theo đó là vô số các thất bại tai hại. Ông đã từng đùa rằng “Tôi mất vị trí trong chính phủ, mất ghế đại biểu trong nghị viện, và mất luôn cả ruột thừa cùng một lúc”. Trong thời kì được chỉ định làm bộ trưởng tài chính, đảm nhiệm vai trò phục hồi hệ thống bản vị vàng. Ông khiến lạm phát tăng cao, thất nghiệp gia tăng, những cuộc đình công xảy ra khắp mọi nơi. Đỉnh điểm là cuộc tổng đình công năm 1926. Sai lầm này tai hại tới nỗi nhà kinh tế John Maynard Keynes đã phải viết cuốn sách “những hậu quả kinh tế của Churchill”. Bản thân Winston Churchill cũng phải công nhận rằng đây là một trong những quyết định tồi tệ nhất trong cuộc đời chính trị của ông. Tuy nhiên, công bằng mà nói, Winston Churchill chưa bao giờ là một nhà kinh tế khôn ngoan, và ông đã nghe theo lời khuyên của thống đốc ngân hàng Anh Quốc lúc bấy giờ, ông Montagu Norman. Hệ quả, năm 1931, Winston đã không được mời tham gia chính phủ quốc gia mới của Ramsay McDonald. Chính thức thất nghiệp, Winston Churchill dành thời gian để tập trung vào những sở thích của mình. Trong đó bao gồm viết lách và hội hoạ. Vào thời gian bị cho ra rìa khỏi chính trường, Winston Churchill cùng gia đình mình bắt đầu đi du lịch qua Canada và Hoa Kỳ. Tại Hollywood, ông cũng có cơ hội được làm quen với các ngôi sao nổi tiếng. Đặc biệt nhất trong đó là vua hài Charlie Chaplin. Trong thời gian lưu lại Hoa Kỳ, ông có đầu tư một vài cổ phần chứng khoán, tuy nhiên, do ảnh hưởng của thị trường, tài chính của ông cũng bị tổn thất nặng nề. Để bù lỗ, ông viết nốt một vài cuốn sách còn dang dở. Tới đây phải nhắc lại một chút về khả năng văn chương của Sir Winston Churchill. Như đã kể ở trên, với sự kèm cặp đặc biệt từ khi còn học trường nội trú Harrow đã khiến ông bộc lộ tài năng sử dụng ngôn ngữ Anh một cách điêu luyện, có thể nói là phát huy tới tối đa giới hạn của ngôn từ. Cùng với khoảng thời gian viết báo thuê trong thời kì còn là phóng viên chiến trường càng mài dũa thêm kĩ năng của ông. Ông chủ yếu viết những tác phẩm phi hư cấu, bao gồm tự truyện, tiểu luận, ghi chép, tiểu sử và hồi kí. Trong đó, thành tựu văn học lớn nhất mà Winston Churchill đạt được là 21 đề cử Nobel văn học, chỉ tính từ năm 1945 cho tới năm 1953, trong đó ông đã được 6 người trong hội đồng bình chọn để trở thành Thủ Tướng Anh duy nhất nhận được giải Nobel văn học cho những cuốn tiểu sử và các bài diễn thuyết bảo vệ giá trị nhân văn cao đẹp. Mặc dù cho tới nay, giải Nobel văn học của Winston Churchill vẫn gây ra nhiều tranh cãi, vì nhiều người cho rằng ông sẽ đạt được giải Nobel hoà bình, chứ không phải Nobel văn học. Dù sao vẫn Không thể phủ nhận được rằng tài năng văn chương mang lại lợi thế cho Churchill không chỉ trong những cuốn sách ông viết, mà còn trong những bài phát biểu trên chính trường. Ngoài ra, Winston Churchill có một niềm đam mê mãnh liệt với hội hoạ. Mà theo như ông tự đánh giá mình là “Không vẽ, không sống nổi”. Vì vậy, vị thủ tướng Anh luôn có sẵn màu, cọ, khung tranh và giá vẽ trong hành lý của mình ở bất cứ đâu mà ông tới. Mặc dù chỉ là một hoạ sĩ nghiệp dư, các tác phẩm của ông vẫn có chất lượng rất cao và được đánh giá đúng mực bởi giới chuyên môn. Những tác phẩm của ông tới nay được định giá hàng triệu USD và được trưng bày tại hàng loạt các triển lãm lớn trên thế giới. Thú tiêu khiển này đến với Churchill từ rất sớm, vào những mùa hè năm 1915, ngay thời điểm ông đang gặp khó khăn trên chính trường. “Thần hội hoạ đã cứu giúp tôi. Nếu không dành thời gian vẽ tranh tôi không thể chịu đựng nổi bao điều căng thẳng”, theo như hồi ký của Winston Churchill kể lại. Vốn là người mạnh mẽ về cả thể chất lẫn tinh thần, vẽ là cách tốt nhất để ông tìm thấy được sự thư giãn. Đặc biệt, ngài Winston Churchill rất thích tặng các tác phẩm của mình cho những nhân vật mà ông yêu mến, như là một tặng phẩm mang dấu ấn cá nhân đặc biệt nhật. Một trong những nhân vật tiêu biểu có thể kể tới là tổng thống Mỹ Truman, Eisenhower, các nhà quý tộc anh Montgomery, Lloyd-George, tướng George C. Marshall. Đặc biệt nhất, có lẽ là tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt. Winston Churchill có một mối liên kết đặc biệt với vị tổng thống này trong khi ông đang đương nhiệm. Cùng với Joseph Stalin tạo thành ba cường quốc đi đầu trong việc đẩy lùi Adolf Hitler và cơn sóng thần Phát Xít Đức khỏi sự càn Hitler bắt đầu xây dựng quân lực nhằm bành trướng thế lực ra khắp châu Âu. Nhận ra tham vọng của kẻ độc tài, Winston Churchill đã có những cảnh báo, đề cao cảnh giác, yêu cầu củng cố lực lượng không lực hoàng gia Anh. Thủ tướng Ramsay MacDonald đề nghị mọi quốc gia cùng tài giảm binh lực, và bản thân ông cũng đã cắt giảm binh lực Anh. Lời cảnh báo của Churchill đã trở thành hiện thực khi Không Quân Đức bắt đầu oanh tạc các thành phố của Tây Ban Nha. Trong tình cảnh như vậy, thủ tướng mới của Anh là Neville Chamberlain đã tới Munich để đàm phán và thỏa hiệp với Hitler. Trở về London với bản thoả ước, Chamberlain hô to rằng đó là “hoà bình trong thời đại của chúng ta”. Còn đối với Winston Churchill, bản thoả ước đó không khác nào một sự đầu hàng. Tháng 5/1940, Đức tấn công Pháp bằng một pha đột kích thần tốc xuyên qua Hà Lan. Sau đó nhanh chóng chiếm trọn Tiệp Khắc. Đỉnh điểm là sự sụp đổ của Paris. Người dân Anh dần nhận ra nguy hiểm đang tới dần. Neville Chamberlain đã không còn được tín nhiệm. Ông đã từ chức, Winston Churchill trở thành người được chọn, hay nói đúng hơn là kẻ bị chọn. Vua Anh khi đó, George VI, đã cân nhắc để lựa chọn Lord Edward Frederick Lindley Wood, hay còn biết tới là “bá tước Halifax thứ nhất” cho vị trí Thủ Tướng Anh. Tuy nhiên, do sự lo sợ rằng nền quân chủ không thể tồn tại qua cuộc chiến, và bá tước Halifax thuộc phe nhân nhượng, muốn có một sự đàm phán với Hitler để nước Anh được đứng ngoài cuộc chiến và giữ gìn nền quân chủ. Theo truyền thống, Thủ Tướng sẽ không tư vấn cho nhà vua về người sẽ kế nhiệm mình, nhưng Chamberlain vẫn muốn có một người có khả năng thu hút sự ủng hộ của ba đảng lớn nhất trong Hạ nghị Viện. Một cuộc gặp giữa lãnh đạo của các đảng đã dẫn tới việc Winston Churchill được đề xuất, và nhà vua phải bắt buộc chấp nhận ông cho vị trí Thủ Tướng Anh. Winston Churchill chính thức trở thành Thủ tướng Anh Quốc vào ngày 10/05/1940. Và ông còn không thèm gửi thư bày tỏ sự tiếc nuối cho việc Chamberlain từ chức theo truyền thống. Đi ngược với chính sách cũ, Winston Churchill từ chối nhượng bộ với Phát Xít Đức. Luôn phản đối và khước từ mọi đàm phán thỏa hiệp với Hitler. Trong một bài phát biểu ngay trước trận “không chiến vì Anh Quốc” diễn ra vào năm 1940, ông khẳng định"Chúng ta sẽ bảo vệ Tổ quốc của chúng ta, dù với bất kỳ giá nào, chúng ta sẽ chiến đấu trên đất Pháp, chiến đấu trên biển, chiến đấu với không lực ngày càng vững mạnh, chiến đấu từ bờ biển vào đất liền, từ nông thôn ra thành thị, lên miền núi, chúng ta quyết không đầu hàng." Bài phát biểu kia cũng có một câu nổi tiếng"Vì thế chúng ta hãy can đảm để thực hiện những nghĩa vụ của mình, và hãy hành động để, dù Đế chế Anh và Khối thịnh vượng chung của nó tồn tại hàng nghìn năm nữa. "Ngay sau cuộc chiến giữa Đức và Liên Xô nổ ra vào tháng 6/1941, Winston Churchill đã có mong muốn giúp đỡ Liên Xô. Ở một diễn biến khác, Hoa Kỳ vào năm 1935 thông qua đạo luật Trung Lập, cấm Mỹ xuất khẩu hoặc viện trợ các nước tham chiến. Nhưng phải cho tới nhiệm kỳ sau của tổng thống Franklin D. Roosevelt mới có những chính sách cứng rắn để đối phó với phe Trục. Chính thức đưa Hoa Kỳ về phe Đồng Minh với chủ trương “chỉ hỗ trợ, không tham chiến”. Cũng nhờ vào mối quan hệ tốt giữa tổng thống Roosevelt và Churchill mà Anh Quốc có được nguồn viện trợ mang tính sống còn. Bản thân Churchill và Roosevelt còn có 12 cuộc gặp gỡ chiến lược về các hiến chương và các chiến lược chiến tranh khác nhau. Hội nghị Tehran được diễn ra vào 11/1943 tại Đại sứ quán Liên Xô, Tehran, Iran, với sự tham gia của tam cường của khối Đồng Minh. Bao gồm Winston Churchill của Anh Quốc, Joseph Stalin của Liên Xô, và tổng thống Franklin D. Roosevelt của Hoa Kỳ. Theo cuốn “The Kremlin Letters”, để có được cuộc gặp này, cả 3 lãnh đạo đã trao đổi đến 682 tin nhắn tới nhau. Mở ra hệ quả là khối Đồng Minh đồng ý liên kết mở mặt trận thứ 2 chống lại Đức Quốc Xã vào ngày 01/05/1944. Churchill tạo ra các lực lượng đặc biệt, trở thành hình mẫu cho đa số các lực lượng đặc biệt ngày nay trên thế giới, chuyên phá hoại du kích các vùng đất bị chiếm đóng và mang lại những thành công to lớn. Người Nga đã phải gọi Churchill là “British Bulldog”, thể hiện sự máu chiến của ông trong việc đối đầu với hiểm nguy so với sự chần chừ của các đồng minh Roosevelt và Stalin. Bản tính nổi loạn này khiến ông có nguy cơ cao sẽ bị ám sát bởi các thế lực đối địch. Quả thật ông đã đôi lần gõ cửa tử thần, nhưng là do làm việc quá sức, và cũng bởi những thói quen xấu của ông, bao gồm việc hút xì gà quá nhiều và uống rượu rất thường xuyên. Một lần vào năm 1941, Churchill đã lên cơn đau tim nhẹ, một lần nữa vào năm 1943 vì viêm phổi. Đã có những lời đồn rằng thực tế tim ông đã ngừng đập, nhưng nhờ các vệ sĩ hành động đúng đắn và kịp thời nên đã cứu được ông. Tuy nhiên, lời đồn này chưa hề được xác thực. Vẫn còn rất nhiều quyết định của Churchill được đưa ra trong trận chiến khiến ông phải lãnh hậu quả, hoặc phải chịu trách nhiệm liên đới, như nạn đói tại Bengal năm 1943, ủng hộ việc ném bom Dresden. Nhưng dù sao, Winston Churchill đã dẫn dắt cả nước Anh đi qua thế chiến thứ 2 với tư cách một kẻ thắng cuộc, có cho mình một ghế trong hội nghị “chia phần cắt bánh” cho những nước chiến chiến thắng và nhận được sự yêu mến của dân chúng, Churchill và đảng Bảo Thủ lại thua cuộc trong cuộc bầu cử năm 1945. Một trong những lý do chính được phân tích lại, dù Churchill là một nhà lãnh đạo tài ba trong thời chiến, nhưng ông lại không thích hợp để điều hành đất nước trong thời bình. Trong 6 năm tiếp theo, Winston Churchill làm lãnh tụ đối lập cho tới khi chính thức trở lại với ghế Thủ Tướng Anh vào năm 1951, giữ chức vụ này cho đến năm 1955. Tới năm 1963, tổng thống Mỹ JFK trao tặng giải công dân Danh Dự Hoa Kỳ. Sau đó, ông sống âm thầm vào những năm cuối của cuộc đời. Năm 1965, ông bị tắc nghẽn mạch máu não và qua đời không lâu sau đó. Winston Churchill chính thức hoàn thành hành trình trên nhân thế vào ngày 24/01/1965, hưởng thọ 91 tuổi. 20
Sir Winston Leonard Spencer Churchill[lower-alpha 1] phiên âm tiếng Việt Uyn-xtơn Sớc-sin; 30 tháng 11 năm 1874 – 24 tháng 1 năm 1965 là một chính khách, binh sĩ và cây bút người Anh. Ông từng hai lần giữ cương vị Thủ tướng Vương quốc Anh lần một từ năm 1940 đến năm 1945 trong Thế chiến thứ hai, và lần hai từ năm 1951 đến năm 1955. Ngoại trừ từ năm 1922 đến năm 1924, ông là Nghị sĩ quốc hội MP từ năm 1900 đến năm 1964, đại diện cho tổng cộng 5 khu vực bầu cử thuộc Vương quốc Anh. Với hệ tư tưởng ngả về chủ nghĩa tự do kinh tế và chủ nghĩa đế quốc, ông là thành viên của Đảng Bảo thủ suốt phần lớn sự nghiệp trên chính trường, thậm chí từng lãnh đạo đảng này từ năm 1940 đến năm 1955. Ngoài ra, ông tham gia Đảng Tự do từ năm 1904 đến năm 1924. Quý ngài rất đáng kínhWinston ChurchillKG OM CH TD DL FRS RABức ảnh The Roaring Lion chụp bởi Yousuf Karsh tại Nghị viện Canada, 1941Thủ tướng Vương quốc AnhNhiệm kỳ26 tháng 10 năm 1951 – 5 tháng 4 năm 1955Quân chủGeorge VIElizabeth IICấp phóAnthony EdenTiền nhiệmClement AttleeKế nhiệmAnthony EdenNhiệm kỳ10 tháng 5 năm 1940 – 26 tháng 7 năm 1945Quân chủGeorge VIDeputyClement Attlee 1942–1945Tiền nhiệmNeville ChamberlainKế nhiệmClement Attlee Chức vụ cao cấp Trưởng phụ Hạ Nghị việnNhiệm kỳ8 tháng 10 năm 1959 – 25 tháng 9 năm 1964Tiền nhiệmDavid GrenfellKế nhiệmRab ButlerLãnh đạo Phe Đối lậpNhiệm kỳ26 tháng 7 năm 1945 – 26 tháng 10 năm 1951Thủ tướngClement AttleeTiền nhiệmClement AttleeKế nhiệmClement AttleeLãnh đạo Đảng Bảo thủNhiệm kỳ9 tháng 10 năm 1940 – 6 tháng 4 năm 1955Tiền nhiệmNeville ChamberlainKế nhiệmAnthony Eden Chức bộ trưởng1939–1952 Bộ trưởng Quốc phòngNhiệm kỳ28 tháng 10 năm 1951 – 1 tháng 3 năm 1952Thủ tướngBản thânTiền nhiệmManny ShinwellKế nhiệmBá tước Alexander của TunisNhiệm kỳ10 tháng 5 năm 1940 – 26 tháng 7 năm 1945Thủ tướngBản thânTiền nhiệmLãnh chúa Chatfield Phối hợp Quốc phòngKế nhiệmClement AttleeĐệ nhất Đại thần Hải quânNhiệm kỳ3 tháng 9 năm 1939 – 11 tháng 5 năm 1940Thủ tướngNeville ChamberlainTiền nhiệmBá tước StanhopeKế nhiệmA. V. Alexander Chức bộ trưởng1908–1929 Bộ trưởng Tài chínhNhiệm kỳ6 tháng 11 năm 1924 – 4 tháng 6 năm 1929Thủ tướngStanley BaldwinTiền nhiệmPhilip SnowdenKế nhiệmPhilip SnowdenQuốc vụ khanh Thuộc địaNhiệm kỳ13 tháng 2 năm 1921 – 19 tháng 10 năm 1922Thủ tướngDavid Lloyd GeorgeTiền nhiệmTử tước MilnerKế nhiệmCông tước DevonshireQuốc vụ khanh Không quânNhiệm kỳ10 tháng 1 năm 1919 – 13 tháng 2 năm 1921Thủ tướngDavid Lloyd GeorgeTiền nhiệmWilliam WeirKế nhiệmFrederick GuestQuốc vụ khanh Chiến tranhNhiệm kỳ10 tháng 1 năm 1919 – 13 tháng 2 năm 1921Thủ tướngDavid Lloyd GeorgeTiền nhiệmTử tước MilnerKế nhiệmLaming Worthington-EvansBộ trưởng Đạn dượcNhiệm kỳ17 tháng 7 năm 1917 – 10 tháng 1 năm 1919Thủ tướngDavid Lloyd GeorgeTiền nhiệmChristopher AddisonKế nhiệmAndrew WeirTướng quốc Lãnh địa Công tước LancasterNhiệm kỳ25 tháng 5 năm 1915 – 25 tháng 11 năm 1915Thủ tướngH. H. AsquithTiền nhiệmEdwin MontaguKế nhiệmHerbert SamuelĐệ nhất Đại thần Hải quânNhiệm kỳ24 tháng 10 năm 1911 – 25 tháng 5 năm 1915Thủ tướngH. H. AsquithTiền nhiệmReginald McKennaKế nhiệmArthur BalfourBộ trưởng Nội vụNhiệm kỳ19 tháng 2 năm 1910 – 24 tháng 10 năm 1911Thủ tướngH. H. AsquithTiền nhiệmHerbert GladstoneKế nhiệmReginald McKennaChủ tịch Sàn giao dịchNhiệm kỳ12 tháng 4 năm 1908 – 14 tháng 2 năm 1910Thủ tướngH. H. AsquithTiền nhiệmDavid Lloyd GeorgeKế nhiệmSydney Buxton Chức nghị sĩ Nghị sĩ Quốc hội Vương quốc Anhcho WoodfordNhiệm kỳ5 tháng 7 năm 1945 – 25 tháng 9 năm 1964Tiền nhiệmThành lậpKế nhiệmBãi bỏNghị sĩ Quốc hộicho EppingNhiệm kỳ29 tháng 10 năm 1924 – 15 tháng 6 năm 1945Tiền nhiệmLeonard LyleKế nhiệmLeah ManningNghị sĩ Quốc hộicho DundeeNhiệm kỳ9 tháng 5 năm 1908 – 26 tháng 10 năm 1922Phục vụ cùng Alexander WilkieTiền nhiệmEdmund RobertsonAlexander WilkieKế nhiệmEdwin ScrymgeourE. D. MorelNghị sĩ Quốc hộicho Tây Bắc ManchesterNhiệm kỳ8 tháng 2 năm 1906 – 12 tháng 4 năm 1908Tiền nhiệmWilliam HouldsworthKế nhiệmWilliam Joynson-HicksNghị sĩ Quốc hộicho OldhamNhiệm kỳ24 tháng 10 năm 1900 – 8 tháng 1 năm 1906Tiền nhiệmWalter RuncimanKế nhiệmJohn Albert Bright Thông tin cá nhânSinhWinston Leonard Spencer Churchill30 tháng 11 năm 1874Blenheim, Oxfordshire, AnhMất24 tháng 1 năm 1965 90 tuổiLondon, AnhNơi an nghỉNhà thờ Thánh Martin, Bladon, OxfordshireĐảng chính trịĐảng Bảo thủ Anh1900–1904; 1924–1964Đảng khácĐảng Tự do Anh 1904–1924Phối ngẫuClementine Hozier cưới 1908Con cáiDianaRandolphSarahMarigoldMaryCha mẹLord Randolph ChurchillJennie JeromeGiáo dụcTrường HarrowRMC SandhurstNghề nghiệpChính kháchbinh sĩcây bútsử giahọa sĩTặng thưởng dân sựXem danh sáchChữ kýPhục vụ trong quân độiPhục vụQuân đội AnhQuân đội Lãnh thổ từ 1902Năm tại ngũ1893–1924Cấp bậcXem danh sáchĐơn vịTrung đoàn Hussar 4 Thân nữ vươngLực lượng Chinh chiến MalakandTrung đoàn Kỵ thương 21Trung đoàn Khinh kỵ Nam PhiTrung đoàn Hussar Oxfordshire Thân Nữ vươngVệ binh Ném lựu đạnTrung đoàn Fusilier Scotland Hoàng giaChỉ huyTiểu đoàn 6 thuộc Fusilier Scotland Hoàng giaTham chiếnTiền đồn Bắc-TâyChiến tranh MahdistChiến tranh Boer thứ hai Thế chiến thứ nhấtTặng thưởng quân sựXem danh sách Churchill chào đời tại Oxfordshire trong gia đình Spencer giàu sang và quyền quý, mang cả gốc Anh lẫn Mỹ. Ông gia nhập Quân đội Anh vào năm 1895, từng tham chiến tại Ấn Độ thuộc Anh, Sudan, và Nam Phi, nổi tiếng với vai trò phóng viên chiến sự và những hồi ký kể lại cuộc chiến. Ông được bầu làm MP Bảo thủ vào năm 1900, song từ bỏ để gia nhập Đảng Tự do vào năm 1904. Dưới chính phủ Tự do thời H. H. Asquith, Churchill được bổ nhiệm làm Chủ tịch Sàn giao dịch và Bộ trưởng Nội vụ. Trong giai đoạn này, ông lên tiếng đòi cải cách hệ thống nhà tù và an ninh xã hội cho người lao động. Giữ chức Đệ nhất Đại thần Hải quân hồi Thế chiến thứ nhất, ông là người chịu trách nhiệm chính cho Chiến dịch Gallipoli; song sau khi rõ ràng đây là một thảm bại hoàn toàn, Churchill bị giáng chức Tướng quốc Lãnh địa Công tước Lancaster. Ông xin từ chức vào tháng 11 năm 1915 để gia nhập trung đoàn Royal Scots Fusilier ở Mặt trận phía Tây trong vòng 6 tháng. Năm 1917, ông quay về phục vụ cho chính phủ thời David Lloyd George, kiêm nhiệm chức Bộ trưởng Đạn dược, Quốc vụ khanh Chiến tranh, Quốc vụ khanh Không quân, và Quốc vụ khanh Thuộc địa. Ông được giao phó phận sự giám sát Hiệp định Anh-Ireland và chính sách đối ngoại của Đế quốc Anh ở Trung Đông. Sau hai năm ngồi ghế Quốc hội, ông được phong chức Bộ trưởng Ngân khố dưới chính phủ Bảo thủ thời Stanley Baldwin. Nghỉ công vụ trong "những năm tháng hoang dại" hồi thập niên 30, Churchill dẫn đầu nỗ lực kêu gọi chính phủ tái vũ trang quân đội để phòng ngừa chủ nghĩa quân quốc đang trỗi dậy ở Đức Quốc xã. Khi Thế chiến thứ hai nổ ra, ông được tái bổ nhiệm chức Đệ nhất Đại thần Hải quân. Tháng 5 năm 1940, ông nối gót Neville Chamberlain nhậm chức Thủ tướng Anh, sau đó giám sát đốc thúc nỗ lực chiến tranh của phe Đồng minh chống lại phe Trục, thành quả là chiến thắng vào năm 1945. Sau khi Đảng Bảo thủ thất cử trong cuộc tổng tuyển cử năm 1945, Churchill trở thành Lãnh đạo phe Đối lập trong nghị viện Anh. Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, ông đã ra thông cáo nổi tiếng rằng, một "bức màn sắt" đã buông xuống vì ảnh hưởng sâu rộng của Liên Xô ở Đông Âu, đồng thời liên tục nhấn mạnh sự đoàn kết của toàn thể châu Âu. Giữa hai nhiệm kỳ Thủ tướng, ông chắp bút viết nhiều hồi ký về cuộc chiến và vinh dự nhận Giải Nobel Văn học vào năm 1953. Ông thất cử năm 1950, song tái nhiệm vào năm 1951. Chính phủ trong nhiệm kỳ hai của Churchill hầu hết phải giải quyết nhiều vấn đền liên quan đến đối ngoại, đặc biệt là quan hệ song phương Anh-Mỹ và những di sản của Đế quốc Anh sau khi Ấn Độ giành được độc lập. Về đối nội, Churchill chú trọng vào các chính sách xây dựng nhà ở, cũng như hoàn thành dự án chế tạo bom hạt nhân được khởi xướng bởi người tiền nhiệm. Do sức yếu, ông thôi chức Thủ tưởng vào năm 1955, song vẫn giữ một ghế MP cho tới năm 1964. Churchill qua đời vào năm 1965; một lễ quốc tang đã được cử hành để tưởng nhớ ông. Được công nhận rộng rãi là nhân vật lịch sử cực kỳ quan trọng của thế kỷ 20, Churchill vẫn rất nổi tiếng ở các nước Anh ngữ; những nơi coi ông như một thủ lĩnh thời chiến lỗi lạc, đã góp phần bảo vệ nền tự do dân chủ của châu Âu trước nguy cơ chủ nghĩa phát xít lan rộng. Tuy vậy, ông cũng hứng chịu nhiều chỉ trích vì một số sự kiện thời chiến và quan điểm đế quốc chủ nghĩa của mình.
thủ tướng anh winston churchill cuộc đời và sự nghiệp